Thần Y Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân, Cường Thế Sủng
Y Nhân Vi Hoa23-03-2025 09:40:11
Nói mệt rồi, Trần Mộng Điềm dừng lại một chút, sau đó tiếp tục,"Kim ngân hoa, thanh nhiệt giải độc, kháng khuẩn tiêu viêm, bảo vệ gan và lợi mật. Bồ công anh, vị ngọt, hơi đắng, tính hàn. Có công dụng thanh nhiệt giải độc, tiêu sưng tán kết...
Đây đều là các loại thảo dược thông thường, chỉ cần sử dụng hợp lý, sẽ có rất nhiều công dụng."
Trần Mộng Điềm thấy Khương Trạch Bắc trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, tiếp tục nói: "Còn có nhân sâm, đông trùng hạ thảo, thiên niên kiện, linh chi, những bảo vật này thì công dụng chắc chàng cũng đã biết rồi."
Khương Trạch Bắc nhìn Trần Mộng Điềm với gương mặt đắc ý, ngắm nhìn đôi môi nhỏ nhắn mở ra rồi khép lại, cảm thấy miệng khô lưỡi khô.
Thiếu nữ như vậy, thật sự quá hấp dẫn.
Nàng xinh đẹp như thế, nụ cười ngọt ngào, đôi mắt đẹp khi cười như vầng trăng khuyết.
Trong cả thôn Trần gia, nàng là người đẹp nhất.
Thiếu nữ như vậy, không trách được bị nam nhân trong thôn để ý.
Ngay cả tên nhút nhát Trần Thanh cũng có ý đồ với nàng.
Hỏi thử, có ai không thích gương mặt này.
Khương Trạch Bắc hạ mắt xuống, tiếc rằng nàng lại bài xích chàng.
Mùi hương thiếu nữ thoang thoảng bên mũi, Khương Trạch Bắc không muốn ở cùng nàng.
Nghe nàng nói nhiều tên thảo dược và công dụng như vậy, Khương Trạch Bắc đã có quyết định.
"Được, ăn sáng xong chúng ta cùng lên núi, hôm nay chỉ đi dạo quanh quẩn bên ngoài."
Không phải trong nhà thiếu chút tiền thảo dược này, mà là mong nàng chuyển mục tiêu.
Chuyện của Trần Thanh và Trần Bảo Châu, chắc chắn không dừng lại.
Thấy Khương Trạch Bắc đồng ý, Trần Mộng Điềm lập tức cười,"Nói rồi nhé, không được đổi ý!"
Nàng sợ thiếu niên trước mắt đổi ý.
Thực ra, dù nàng tự lên núi cũng được, chỉ là dù sao cũng mới đến, cần thích ứng một chút.
Hơn nữa, danh tiếng của Trần Mộng Điềm đã bị hủy, nếu có Khương Trạch Bắc ở bên, mọi việc sẽ dễ nói hơn.
Thấy nàng vui vẻ như vậy, Khương Trạch Bắc cũng thư giãn theo.
Giọng Khương Trạch Bắc hiếm khi dịu dàng hơn vài phần,"Tự nhiên sẽ không đổi ý, đi rửa mặt đi."
"Được!"
Hai người một trước một sau đi đến giếng trong sân.
Khương Trạch Bắc dùng xô gỗ kéo lên một thùng nước, Trần Mộng Điềm rửa mặt và súc miệng trước.
Rửa xong, Khương Trạch Bắc dùng nửa thùng nước còn lại rửa mặt.
Hiện đã vào mùa đông, nhưng chưa phải lúc lạnh nhất.
Một thời gian nữa, mỗi ngày đều phải dùng nước ấm rửa mặt.
Nghĩ đến việc nhà thường xuyên phải chuẩn bị nước ấm, Khương Trạch Bắc quay đầu nhìn thiếu nữ bên cạnh.
Quay đầu lại thấy nàng đã không còn.
Chẳng lẽ nàng sợ lạnh, vào nhà rồi?
Khương Trạch Bắc lau mặt xong, đổ nước trong chậu ra sân, đặt chậu gỗ bên giếng.
Quay người đi về phía bếp.
Bữa sáng hôm nay, có vẻ lại phải tự tay làm.
Hôm qua đưa gạo cho Trần đại nương, thấy nhà vẫn còn gạo, vài quả trứng gà, một nắm rau xanh héo, và ít thịt từ lần săn trước.
"Khụ khụ..."
Khương Trạch Bắc vừa đến cửa bếp, liền nghe thấy tiếng ho vọng ra từ bên trong.
Chỉ thấy mặt Khương Trạch Bắc biến đổi, bước chân nhanh chóng vào bếp.
Thấy tình cảnh trong bếp, Khương Trạch Bắc lại lộ vẻ kỳ lạ.
Trên thớt có thịt khô đã cắt sẵn, một bát trứng gà đã đánh tan.
"Khụ khụ..."
Tiếng ho vọng ra từ Trần Mộng Điềm đang ngồi trước bếp lò.
Nàng đang nhóm lửa, nhưng lửa mãi không cháy.
Có lẽ nàng quá tập trung, không nhận ra Khương Trạch Bắc đã vào.
Thấy nàng vụng về như vậy, Khương Trạch Bắc đi đến bên bếp, mở nắp nồi.
Trong nồi có nước và gạo, trên giá hấp đặt hai chiếc bánh bao lớn.
( Từ nay mình sẽ đổi xưng hô của Khương Trạch Bắc từ hắn thành chàng nha. Một là để phân biệt với các nam phụ khác, hai là nghe vậy thì có vẻ nam 9 nữ 9 tình cảm hơn. )