Chương 1536: Điên cuồng chà đạp. (2)
Lục Thiếu Du nhíu mày nói:
- Mặt mũi của Thiên Vân đảo ta tuyệt đối sẽ không cho. Bởi vì ta căn bản không tin Thiên Vân đảo, chỉ là, ta có thể nể mặt Tuyết Vi cô nương. Lão cẩu này ta có thể không giết, thế nhưng Tuyết Vi cô nương phải đáp ứng ta một điều kiện.
- Nói đi.
Ánh mắt Đạm Đài Tuyết Vi có chút ba động, không biết trong lòng suy nghĩ cái gì.
- Chỉ cần Tuyết Vi cô nương đáp ứng ta, cô nương còn ở Thiên Vân đảo một ngày thì Đoan Mộc gia ở Lưu Tô đảo sẽ bình yên vô sự, khi đó ta sẽ thả lão cẩu này.
Lục Thiếu Du nói. Mặc kệ như thế nào bản thân hắn đã đắc tội với Thiên Vân đảo. Hắn có thể động vào Diêu Dũng, Thượng Quan gia, Thải gia, thế nhưng tuyệt đối không thể động vào Thiên Vân đảo. Đối phó với Diêu Dũng, Thượng Quan gia, Thải gia chỉ là gõ mõ khua chiêng mà thôi. Lục Thiếu Du làm sao không biết, uy hiếp lớn nhất của Đoan Mộc gia chính là Thiên Vân đảo mà tuyệt đối không phải là Thải gia, Thượng Quan gia.
Tìm tới Đạm Đài Tuyết Vi, trong lòng Lục Thiếu Du cũng đã có dự tính từ trước. Bằng vào địa vị của Đạm Đài Tuyết Vi trên Thiên Vân đảo, chỉ cần nàng đáp ứng thì Đoan Mộc gia trên Lưu Tô đảo tuyệt đối bình yên vô sự.
- Lục chưởng môn, nếu như ta không thể đáp ứng thì sao?
Đạm Đài Tuyết Vi khẽ thở dài rồi dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lục Thiếu Du. Ý tứ của Lục Thiếu Du sao nàng có thể không hiểu. Muốn nàng đáp ứng tương đương với việc Thiên Vân đảo ở trước mặt mọi người hứa hẹn với Lục Thiếu Du.
- Nếu như nàng không đáp ứng, lão cẩu này nhất định sẽ phải chết. Tiếp đó ta lại phiền Tuyết Vi tiểu thư hộ tống toàn bộ Đoan Mộc gia đi Cổ Vực mà thôi.
Lục Thiếu Du lạnh lùng cười, chân hung hăng dẫm lên ngực Diêu Dũng. Khuôn mặt Diêu Dũng đỏ au, gân xanh trên mặt hiện ra, nhìn qua cực kỳ dữ tợn.
Lục Thiếu Du đã sớm có dự định, lần này Đoan Mộc gia rốt cuộc đã chạm phải cái mông của con hổ Thiên Vân đảo, tuyệt đối nguy hiểm. Dưới tình huống vạn bất đắc dĩ hắn cũng chỉ có thể mang theo người Đoan Mộc gia đi Cổ Vực mà thôi. Dọc đường đi đương nhiên sẽ gặp phải cản trở, phải áp chế Đạm Đài Tuyết Vi thì đám người Lục Thiếu Du mới có thể bình yên đi tới Cổ Vực, bằng không sẽ bị người của Thiên Vân đảo chặn lại.
Sắc mặt Đạm Đài Tuyết Vi liên tục biến hóa, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự bất đắc dĩ. Nàng biết nàng không còn lựa chọn nào khác. Người như Lục Thiếu Du, tuyệt đối là người nói được làm được cho nên nàng lập tức nhỏ giọng đáp ứng:
- Được rồi, ta có thể đáp ứng ngươi.
Nói xong, Đạm Đài Tuyết Vi nhìn Lục Thiếu Du, từ trong ký ức của nàng, cho tới bây giờ còn chưa ai dám lớn tiếng với Thiên VÂn đảo, huống chi đây còn là địa bàn của Thiên Vân đảo.
Ánh mắt Đạm Đài Tuyết Vi cực kỳ phức tạp, đây là ánh mắt vừa yêu vừa hận. Lần này sợ rằng nàng cũng khó mà ăn nói với Thiên Vân đảo. Và Thiên Vân đảo cũng sẽ rung chuyển một phen.
- Vẫn là Tuyết Vi cô nương sảng khoái, vậy người này giao cho nàng.
Lục Thiếu Du mỉm cười rồi lập tức xoay người nói với Diêu Dũng:
- Lão cẩu, lần này coi như ngươi mạng lớn. Kế tiếp nếu như ngươi dám trêu chọc ta lần nữa thì tự gánh lấy hậu quả, ha ha...
Tiếng cười bá đạo, cuồng ngạo quanh quẩn trong không trung. Lục Thiếu Du không để ý tới Diêu Dũng nữa. Mà Diêu Dũng lúc này không thể nhúch nhích nằm trên đống đá vụn, vẻ mặt tuyệt vọng, trong mắt hiện lên sự oán độc. Thế nhưng cũng không có cách nào khác. Vũ Vương thất trọng như hắn lại bị một hậu bối chà đạp trên Lưu Tô đảo, một đời thanh danh đã mất hết, sau này sợ rằng hắn cũng không còn mặt mũi đi ra ngoài nữa
- Thải Mai Lĩnh, ngươi chết đi.
Đại trưởng lão Đoan Mộc gia, nhị trưởng lão, tam trưởng lão, ba người vây công Thải Mai Lĩnh, ba đạo công kích mạnh mẽ trực tiếp bắn ra.
Phanh.
Phía xa, thân hình Thải Mai Lĩnh bị nghiền nát hóa thành máu tươi rơi xuống mặt đất.
- Gia chủ đã chết, chạy mau.
Đệ tử Thải gia vốn đã bị tàn sát, lúc này nhìn thấy Thải Mai Lĩnh chết, cả đám không còn tâm tư chống đỡ, trực tiếp chạy tán loạn.
- Nhị đệ, người này xử lý thế nào?
Trong tay Dương Quá mang theo Thượng Quan Minh Nguyệt bị cấm chế đi tới bên người Lục Thiếu Du. Thượng Quan Minh Nguyệt nào có phải là đối thủ của Dương Quá.
- Lục chưởng môn, Thượng Quan trưởng lão cũng là trưởng lão của Thiên Vân đảo ta, mong Lục chưởng môn giao cho ta.
Đạm Đài Tuyết Vi đi tới bên người Lục Thiếu Du rồi nói.
- Tuyết Vi cô nương, Thượng Quan Nguyệt Minh chính là chủ mưu đối phó với Đoan Mộc gia, nàng nghĩ ta sẽ giao hắn cho nàng sao? Việc này không cần nhiều lời, cho dù Thiên Vân đảo coi ta là địch, người này ta cũng nhất định không giao cho các người.
Lục Thiếu Du nghiêm túc nói với Đạm Đài Tuyết Vi.
- Tuyết Vi, cứu ta, Tuyết Vi.
Thượng Quan Nguyệt Minh lớn tiếng cầu xin. Hắn biết mình rơi vào trong tay Lục Thiếu Du chỉ sợ sẽ lành ít dữ nhiều. Bằng tính cách của Lục Thiếu Du này, bản thân hắn tuyệt đối không có kết cục tốt lành gì.
Chỉ là Thượng Quan Nguyệt Minh có gọi khàn giọng cũng vô dụng, đại chiến sắp tới lúc kết thúc. Cường giả Thải gia lúc này dưới sự vây công của bốn đầu yêu thú lục giai và hơn mười đầu khôi lỗi cấp sáu đều bị đánh chết, không có bất luận một cường giả Thải gia nào chạy trốn.
Khi tiếp hét thảm quanh quẩn biến mất trong không trung thì đã tới hòang hôn. Mặt trời ngả về phía tây, ánh mặt trời như máu, trên sân rộng là một mảnh hỗn độn. Máu chảy thành sông, khí tức máu tanh nồng nặc bao phủ toàn bộ Lưu Tô đảo.
Mấy vạn ánh mắt bốn phía vô cùng sợ hãi. Thải gia bị diệt, sau này Lưu Tô đảo chính là của Đoan Mộc gia. Thực lực Đoan Mộc gia bày ra hiện tại khiến cho bọn họ không khỏi sợ hãi than. Ai cũng thật không ngờ, Đoan Mộc gia lại ẩn giấu cỗ thực lực kinh khủng như vậy.
Đám đệ tử trong Đoan Mộc gia lúc này cũng chạy tới sân rộng để thu thập tàn cục. Đồng thời Đoan Mộc Y Y cũng hạ lệch, đoàn người Đoan Mộc gia chạy về phía đám người Thải gia, diệt cỏ không diệt tận gốc, sau này tuyệt đối sẽ phiền phức. Buổi tối, toàn bộ Đoan Mộc gia đều đang tiến hành hành động tiễu trừ, ngay cả những thế lực có liên quan tới Thải gia cũng bị tiêu diệt.
Đêm đến, động tĩnh Đoan Mộc gia tạo ra vô cùng lớn. Thế nhưng trong đình viện Đoan Mộc gia lại cực kỳ yên tĩnh. Trong phòng, Lục Thiếu Du đang khoanh chân ngồi đó. Trên vai có vết thương to bằng ngón tay, kéo dài từ vai tới ngực. Tuy rằng máu đã ngừng chảy ra, thế nhưng vẫn mơ hồ thấy cả xương trắng, nên nhìn cực kỳ kinh khủng.
Thủ ấn được kết, khóe miệng Lục Thiếu Du khẽ mỉm cười, một đám lưu quang từ trên vết thương lan tràn ra, mang theo một tia điện mang. Dưới tia điện mang này, vết thương kinh khủng kia dùng tốc độ bằng mắt thường cũng có thể thấy được trong nháy mắt khép lại.
Mà lúc này trong phòng, Thượng Quan Minh Nguyệt bị cấm chế nhìn thấy cảnh tượng này vô cùng kinh hãi. Thương thế nghiêm trọng như vậy Lục Thiếu Du này không ngờ trong nháy mắt có thể khôi phục như lúc ban đầu. Điều này sao có thể, thế nhưng tất cả mọi chuyện lại phát sinh ở dưới mí mắt hắn.