Chương 18: Nhà giàu (5): Đẹp trai đến không thể bệnh thần kinh

Trúc mã nhà tôi ghét huyền học

Cửu Giai Huyễn Phương 13-11-2023 16:47:53

"Vậy, em muốn anh làm gì?" Sở Hiên đột nhiên đưa một bàn tay ra, nhẹ nhàng ôm Cố Ninh, lòng bàn tay ấm áp vừa vặn chạm vào đoạn eo lộ ra của cô. Cố Ninh lập tức đông cứng cả người. "Em căng thẳng cái gì?" Sở Hiên cúi đầu, nói nhỏ bên tai Cố Ninh. Vừa ngước mắt lên, thì nhìn thấy đường cong quai hàm tuyệt mỹ của anh, Cố Ninh lúng túng cười một tiếng, vẫn còn căng thẳng. Nhiệt độ từ bàn tay của anh truyền đến ùn ùn, bàn tay của Sở Hiên rất lớn, hơi thô ráp, so với trước đây thì càng giống như bàn tay của một người đàn ông trưởng thành hơn, mặc dù quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ. Sở Hiên nhìn chằm chằm mặt của Cố Ninh, "Không nói lời nào, nghĩ gì vậy?" Cố Ninh gần như tắt thở, "Nghĩ... buổi tối bắt yêu thế nào." Sở Hiên nhìn cô một lúc, bàn tay từ từ trượt dọc lên trên, vượt qua áo phông ngoài của Cố Ninh, chuyển sang sau lưng, vỗ nhẹ hai cái, giống như đang dỗ cô ngủ khi còn bé vậy, trong nháy mắt gian tình trở thành thân tình. "Ngủ đi, một lát nữa anh sẽ gọi em." Khi Sở Hiên nói hơi thở nóng bỏng thổi vào tai Cố Ninh. Nói xong, vậy mà thật sự nhắm mắt lại. Cố Ninh nín thở chờ một lúc lâu, Sở Hiên hình như ngủ thật. Cố Ninh dùng hai ngón tay, khẽ nắm ống tay áo của anh, kéo ra khỏi lưng mình từng chút một, nhẹ nhàng đặt lại trước mặt anh, sau đó nhích từng chút từng chút đến mép giường, lén lén lút lút đi xuống giường, bò lên ghế salon bên cạnh hai người, đưa lưng về phía Sở Hiên, rốt cuộc cũng yên tâm, ngáp một cái rồi ngủ thiếp đi. Ở phía sau lưng mà Cố Ninh không nhìn thấy, Sở Hiên chậm rãi mở mắt ra, lặng lẽ nhìn chằm chằm bóng lưng cuộn tròn thành một cục nhỏ. Có Sở Hiên ở đây, Cố Ninh có một giấc ngủ rất ngon, ước chừng ngủ đến buổi tối, mới bò dậy chậm rãi đi xuống lầu ăn cơm tối. Ăn uống no say, thấy bầu trời đã tối hẳn, thời gian cũng không còn nhiều nữa, Cố Ninh cầm một lọ nhỏ khác đi ra ngoài biệt thự, rắc bột màu vàng trong lọ xung quanh biệt thự. Nhìn thấy vẻ mặt tò mò của Sở Hiên, Cố Ninh giải thích, "Rải một vòng, đợi một lát nữa yêu quái muốn chạy cũng không chạy được." Sở Hiên suy nghĩ một chút, "Giả sử thật sự có yêu quái, thì ý em khi làm như vậy, không phải là nói bây giờ con yêu quái kia đã ở trong căn nhà này rồi?" Cố Ninh khen ngợi anh, "Thật thông minh." Rắc bột xong, hai người trở lại phòng khách, Cố Ninh đặt túi lớn lên bàn, quan sát Sở Hiên. Sở Hiên bị cô nhìn mà sợ hãi, "Em muốn làm gì?" Cố Ninh lấy một bộ quần áo từ trong túi xách ra, dùng giọng điệu kẻ xấu dụ dỗ bắt cóc trẻ em, ngọt ngào gọi Sở Hiên, "Hiên Hiên, qua đây, mặc vào xem." Bộ đồ này có màu đen, vải tương tự như áo chống gió, có chút nhựa, một lớp mỏng. Bộ đồ vừa rộng vừa lớn, giống như áo mưa ngoại cỡ có ít nhất bốn năm chữ X. Nhưng nếu nhìn kỹ một chút, là có thể thấy bộ đồ này có chút khác, cũng không phải là một màu đen tuyền, mảnh vải đen in dày đặc các ký tự bùa, bởi vì là màu tối, nên gần như không nhìn thấy, màu sắc của bộ đồ hòa thành một. Sở Hiên nghe cô gọi "Hiên Hiên", thì biết tuyệt đối không phải là chuyện tốt, từng sợi lông trên người đều trở nên cảnh giác, đi tới dùng hai ngón tay mảnh khảnh cầm bộ đồ đó nhìn một chút, hơi cau mày nói, "Đây là cái gì?" "Quần áo." Cố Ninh trả lời mà như không trả lời. Sở Hiên mặt đầy chán ghét, "Tại sao phải mặc cái này?" "Thể chất anh đặc biệt, cứ đứng ở đây như vậy, thì thứ gì cũng sẽ bị anh hù mà chạy mất, cho nên phải dùng bộ đồ này giấu anh." Cố Ninh giật bộ đồ trên tay anh, ngoắc ngón tay, nhìn về phía anh, "Mặc vào." Sở Hiên không nhúc nhích, "Em nói cho anh biết trước đi, chữ trên đó là dùng cái gì viết?" Tinh mắt quá, lập tức đã nhìn thấy chữ trên bộ đồ. Có thể giấu được Sở Hiên, làm cho tà ma không phát hiện được, thì nhất định không phải thứ gì tốt. Cố Ninh biết anh có chút sạch sẽ, đánh chết cũng không dám nói với anh, "Anh không phải đã đồng ý, tối nay tôi nói cái gì thì anh làm cái đó, tuyệt đối không nói nhảm với tôi sao?" Sở Hiên nhìn thoáng qua bộ đồ đen khả nghi kia lần nữa, thái độ thỏa hiệp một chút, "Bây giờ phải mặc?" "Đúng. Bây giờ." Cố Ninh nghiêm mặt, nghiêm túc gật đầu một cái. Mặc dù Sở Hiên nghiêm túc nghi ngờ Cố Ninh muốn anh mặc vào bây giờ, hoàn toàn chỉ là muốn chỉnh anh, nhưng anh vẫn đưa tay lẳng lặng mặc vào. Bộ quần áo này khá rộng, cho dù mặc vào người Sở Hiên, thì vẫn còn rất rộng. Cố Ninh kiễng chân kéo mũ áo lên, trùm đầu anh lại, rồi lấy một cặp kính râm nâu cổ trong túi ra, "Thêm cái này nữa." Ban đêm đeo kính râm, nhìn giống như có bệnh vậy. Sở Hiên chịu đựng, cầm mang vào. Cố Ninh liếc nhìn anh một cái, còn chưa hài lòng, lục trong túi một lúc lâu, cuối cùng rút ra một thanh kiếm gỗ đào dài chưa tới một thước nhét vào trong tay Sở Hiên, lúc này mới hài lòng lùi lại phía sau quan sát trên dưới. Học thần đại nhân đội mũ trùm đầu, trên người lại mặc cái áo mưa màu đen vừa rộng vừa nhăn nhúm, trên sống mũi đeo một cặp kính râm cổ, trong tay cầm một cây kiếm gỗ đào nhỏ. Cố Ninh nhịn cười, trong lòng thầm thở dài. Người đẹp trai, có mặc áo mưa nhựa, thì người ta cũng chỉ xem là phong cách biến động mới của thương hiệu lớn nào đó, ăn mặc giống như người bệnh thần kinh, cũng là một loại đẹp trai đến không thể bệnh thần kinh. "Sư phụ, các người tối nay ..." Cửa không khóa, Hứa Sĩ Hằng vừa gõ cửa, vừa ló đầu vào, nhìn thấy cách ăn mặc của Sở Hiên, thì quên mất nửa câu sau. Sở Hiên quay đầu đi chỗ khác không nhìn ông ta. "Tối nay khi nào thì bắt yêu? Có muốn chúng tôi phối hợp không?" Hứa Sĩ Hằng không hổ là người từng trải, bình tĩnh rất nhanh. "Không cần, mọi người chỉ cần ở trong phòng mình đừng đi ra là được." Cố Ninh đáp. "Được, tôi đi nói với bọn họ." Hứa Sĩ Hằng không nhịn được mà nhìn Sở Hiên một lần nữa, rồi mới đi. "Đi, chúng ta đến chỗ Hứa Diệc Phồn." Cố Ninh cầm túi lên. Hứa Diệc Phồn lặng lẽ đợi trong phòng, nhìn thấy Cố Ninh đi vào, thì mỉm cười nói, "Tôi một lát ..." Mới nói nửa câu, thì nhìn thấy Sở Hiên ở phía sau Cố Ninh, nửa câu sau cũng nghẹn lại. Sở Hiên giả vờ như không thấy vẻ mặt của anh ta, trực tiếp đi vào phòng ngủ, lẳng lặng nhìn kỹ bức tường, trên tường hình như còn có hoa. "Một lát nữa tôi cứ đi ngủ như bình thường?" Hứa Diệc Phồn cuối cùng cũng nhớ ra mình muốn hỏi gì. "Đúng vậy, mọi thứ vẫn như bình thường, uống thuốc ngủ rồi đi ngủ, không cần phải để ý đến chúng tôi." Hứa Diệc Phồn ngoan ngoãn uống hai viên thuốc ngủ, xuống xe lăn, nằm ở trên giường, cả người vô cùng gầy gò, bị chăn che phủ đến gần như không thể nhìn thấy. Cố Ninh lấy một bình thủy tinh nhỏ từ trong túi lớn của cô ra. Trong bình chứa đầy nước nửa sền sệt, vẩy dọc theo vách tường của cả căn phòng xép. Rồi lại lấy một bình hồ lô sứ nhỏ, cầm trong tay. Đèn bên trong bên ngoài đều tắt, chưa tới hai mươi phút, Hứa Diệc Phồn đã ngủ. Sở Hiên và Cố Ninh ngồi xuống ghế sô pha bên phòng ngoài, đối diện với cửa phòng ngủ của Hứa Diệc Phồn. "Tôi thật sự không phải là muốn chỉnh anh đâu. Bộ quần áo này, vốn là tôi mặc, mặc vào thì yêu ma quỷ quái đều không thể nhìn thấy, là cực phẩm bắt yêu, nhưng thể chất anh thật sự quá đặc biệt, vẫn là cho anh mặc tốt hơn." Cố Ninh giải thích. Mượn chút ánh sao bên ngoài, Cố Ninh thấy Sở Hiên quay đầu lại, nhìn Cố Ninh một cái, đặt thanh kiếm gỗ đào trong tay xuống bàn trà, sau đó cởi cúc áo mưa. Cố Ninh lo lắng, "Này, anh đừng cởi..." Một giây tiếp theo, Sở Hiên đưa tay phanh áo mưa ra, kéo cả người Cố Ninh vào lòng, sau đó chậm rãi cài lại cúc áo mưa. Áo mưa đủ lớn, mặc dù hai người hơi chật, nhưng vẫn chịu đựng được. Cố Ninh bị áo mưa và cánh tay của anh giam lại, ngồi ở trước ngực anh, tim đập giống như đánh trống, Sở Hiên không nói gì. Trong cả dãy phòng yên tĩnh, cửa phòng ngủ mở ra, chỉ có tiếng hít thở của Hứa Diệc Phồn. "Cái đó..." Cố Ninh dùng ngón tay chọc vào ngực Sở Hiên. Sở Hiên nhìn xuống cái bọc lớn đang gồ lên trước ngực. "Có chút bí hơi." Cánh tay của Sở Hiên buông lỏng một chút, Cố Ninh vặn vẹo một chút, xoay người, cởi một cúc áo mưa của anh, hít sâu vài cái. Mặc dù ôm như vậy rất mập mờ, nhưng bộ đồ chỉ có một, cũng không có biện pháp nào tốt hơn. Đừng suy nghĩ bậy bạ nữa, chuyện bắt yêu ở đây rất nghiêm túc. Cố Ninh cố gắng để cho bản thân cách càng xa Sở Hiên càng tốt, mặc kệ nhiệt độ cơ thể và hơi thở của anh, nghiêm túc nhìn về phía cửa. Tác giả có điều muốn nói: Sở Hiên: Khi còn bé khóc lóc muốn anh ngủ cùng, bây giờ lại phòng bị với anh như vậy, phụ nữ đều là nói lời không giữ lấy lời.