Chương 1817: Cơ hội chuyển biến lớn (2)

Thì Ra Ta Là Tuyệt Thế Võ Thần

Phong Lăng Bắc 23-10-2023 11:04:52

Hành động này, khiến đôi mắt đẹp của Từ Dung mở lớn không ít. Nhưng cô nhìn hình ảnh theo dõi, cũng có mấy phần thoải mái, ở trước mặt phát hiện quan trọng như thế, bất cứ chuyện gì cũng đều không đáng nhắc đến, chứ đừng nói chỉ là một cuộc điện thoại. Dù sao. Cao thủ đáng sợ như thế, trước giờ chưa từng có! Nếu như có thể mời được vị cao thủ này, có ý nghĩa rất lớn đối với thành phố Bình Giang! Video camera trên máy tính vẫn còn đang phát hình. Một lần rồi lại một lần. Video vô cùng chấn động kia, chuyển động ở bên trong đôi mắt kính mộc mạc, ngược lại chiếu đến tổng đội trưởng không cách nào bình ổn được kích động, so với bất kỳ chuyện gì cũng khiến cho vị cao tầng này coi trọng hơn rất nhiều! Cũng không biết trải qua bao lâu. Cuối cùng tổng đội trưởng ngừng video phát hình, nằm trên ghế làm việc, cả mặt vẫn còn thần sắc chưa thỏa mãn chấn động. "Đúng thật." "Đúng thật như thế!" "Tiểu Từ, cô nói không sai, đây là một vị cao nhân lợi hại!" Từ Dung kích động lên tiếng gật đầu. "Tổng đội trưởng anh minh!" "Vừa rồi nhất thời tình thế cấp bách, nếu ta có nơi mạo phạm thất lễ, mong rằng tổng đội trưởng đại nhân không chấp tiểu nhân." Tổng đội trưởng gật đầu cười, cũng độ lượng lên tiếng. "Ta cũng có thể hiểu được, cô cũng là có thể thông cảm được!" Nói rồi, ánh mắt của hắn ta nhìn về phía máy tính. Thần sắc cũng dần dần khôi phục sự bình tĩnh, lộ ra mấy phần ánh sáng trầm ổn. "Tiểu Từ, đối với chuyện của vị cao nhân này, cô có ý kiến gì không?" Từ Dung nghiêm túc gật đầu, cẩn thận nói ra phân tích. "Tổng đội trưởng." "Trước đây ta chưa từng nghe nói đến vị cao nhân này, nhưng hắn xuất hiện ở bên ngoài thành phố Bình Giang chúng ta, nếu như không phải bất ngờ đi ngang qua, vậy thì có lẽ là ở xung quanh đây, nói không chừng, ẩn cư ở trong thành phố Bình Giang chúng ta cũng là chuyện rất có khả năng!" "Nếu như, chúng ta có thể tìm đến vị tiền bối này, đối với hành động săn ma và an nguy của công dân toàn thành phố chúng ta, sẽ có ý nghĩa lớn lao chưa từng có!" Một hồi phân tích bình tĩnh khách quan, tổng đội trưởng cũng tán thưởng gật đầu. "Không sai, cái nhìn của cô cũng gần giống với ta." "Có điều..." "Có một điểm ngươi nói sau rồi." Trong mắt Từ Dung lộ ra vẻ bất ngờ. "Điểm nào?" Tổng đội trưởng chậm rãi đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt hiện lên ánh sáng hi vọng lấp lóe! "Nếu như chúng ta có thể tìm được vị cao nhân này mời đến đây, có lẽ không chỉ thay đổi hiện trạng vốn có, đối với các nơi ở xung quanh, thậm chí là toàn bộ tình cảnh nguy cấp của loài người mà nói, cũng sẽ có cơ hội chuyển biến lớn!" Giọng nói trầm trầm vang vọng, Từ Dung cũng kinh hãi đến tròng mắt rung động. Thời cơ chuyển biến lớn đối với toàn bộ loài người?! Chớp mắt trời hửng sáng. Ngô Đào dùng bùn đỏ vẽ lá bùa cuối cùng, quan sát thành quả lao động khắp phòng, gương mặt có chút cảm giác thành tựu, nghiêm túc đếm hai lần mới yên tâm vươn vai. "A..." "Cuối cùng vẽ xong mười vạn lá bùa rồi, có mười vạn phân thân kia, sau này ta sẽ được đảm bảo an toàn, không dễ dàng gì mà!" Ngồi phịch xuống sô pha cũ kỹ, Ngô Đào mỉm cười thở phào nhẹ nhõm. "Phù..." "Chỉ cần rải mười vạn phân thân này đi khắp thế giới, ai cũng đừng hòng tìm được người thật, như vậy có thể giảm hệ số nguy hiểm xuống thấp hơn, cũng có thể tránh khỏi rất nhiều phiền phức." "Tuy ở Lam Tinh, chịu hạn chế phép tắc thế giới, ta không thể dùng hết toàn lực, nhưng vẫn xem như khá thuận lợi." "Sau này, ta có thể chuyên tâm làm chính sự." Nói đến câu cuối, Ngô Đào trông ra ngoài cửa sổ. Nhìn ánh sáng mặt trời rực rỡ, trong mắt hắn cũng nhiều hơn vài phần nghiêm túc. "Lần này, ta nhất định phải lấy được trái tim thế giới cho sư tôn." "Chuyện này rất quan trọng, tuyệt đối không được xảy ra sơ suất dù chỉ một chút, bắt đầu từ hôm nay, mỗi một bước đều phải cực kì cẩn thận, cho dù sức mạnh phép tắc được thi triển ở Lam Tinh hơi thấp, ta cũng phải vững vàng hơn!" "Bất kể nguy hiểm hay những thứ khác, ai cũng đừng hòng làm phiền ta." Gương mặt mang theo cảm giác trách nhiệm hiếm có, trong mắt Ngô Đào tràn ngập sức mạnh. Đi đến ban công, vòng tay ôm lấy mặt trời. Toàn thân tràn đầy năng lượng tích cực! Chỉ khi nghĩ đến sư tôn Dịch Phong, gương mặt hắn ta mới lộ ra vẻ nhung nhớ. Nhìn về phìa bầu trời vô tận, lẩm bẩm thành tiếng. "Sư huynh đệ chúng ta đang hành động, không biết sư tôn bây giờ thế nào." Ánh mắt sâu thẳm lướt qua tầng mây, xuyên qua tầng khí quyển mà người bình thường không thể với tới, xông vào biển sao mênh mông, thẳng đến chân trời vô tận. Lam Tinh. Trên mặt biển vô tận, Dịch Phong đang cưỡi Mạn Mạn chậm rãi tiến về trước. Lại thất bại lần nữa, hắn đã nhìn thoáng hơn rồi.