"Tóm lại" cô nhìn thẳng vào mắt Thang Nguyệt Tình: "Cô đang nói dối."
Ánh mắt của Thang Nguyệt Tình có khoảnh khắc hoảng loạn: "Tôi, tôi có thể nói dối gì chứ?"
"Hơn nữa tôi nói dối thì thì có thể được gì chứ?" Cô ta lắp bắp biện giải cho bản thân: "Tôi lại không có động cơ!"
Khương Mịch Tuyết nhắc nhở: "Tay cô lại đang sờ cổ rồi."
Thang Nguyệt Tình như bị điện giật buông phịch tay trái xuống.
"Tôi, tôi không hiểu cô đang nói gì" ánh mắt cô ta đảo loạn: "Cô đã không muốn uống thì tôi đi trước đây."
Nói xong Thang Nguyệt Tình liền quay người bước vội muốn rời đi.
"Khoan đã" giọng Khương Mịch Tuyết lại vang lên: "Tiểu Thang à, cô muốn đi, tôi còn có vài chuyện chưa hỏi cô xong."
Bàn chân muốn chạy trốn của Thang Nguyệt Tình đành dừng lại tại chỗ.
Khương Mịch Tuyết chỉ vào chai nước giải khát Thang Nguyệt Tình đang cầm trên tay: "Vừa nãy cô nói, chai nước giải khát cô đang cầm trên tay này, là muốn đưa cho tôi uống?"
Bị gọi lại, Thang Nguyệt Tình đanh mặt trả lời: "Đúng, tôi thấy hôm nay cô đóng phim vất vả, sợ cô bị say nắng nên mới mua chai nước giải khát này."
—— Mặc dù mấy ngày nay đều quay cảnh trong nhà nhưng đang vào giữa mùa hè, đoàn phim cũng không thể hào phóng bật điều hòa hết công suất cho từng bối cảnh, nhiều diễn viên và nhân viên chen chúc nhau, vẫn nóng đến mức vừa nghỉ quay là mọi người đều phải chạy đến quạt thổi.
Khương Mịch Tuyết cười cười: "Thế thì cô thật có lòng."
"Nhưng tôi có thể hỏi một câu, tại sao chai nước giải khát mà cô luôn miệng nói muốn đưa cho tôi uống, nắp đã được mở ra rồi?"
Khuôn mặt vốn đỏ bừng của Thang Nguyệt Tình lập tức tái mét.
"Thật khéo, không chỉ chai nước giải khát mà cô muốn tặng cho thần tượng đã được mở nắp rồi, mà còn giống hệt với chai của tôi. Xem ra cô quan sát tôi rất kỹ đấy ——"
Lời Khương Mịch Tuyết vừa dứt, Thang Nguyệt Tình như cuối cùng cũng bị kích thích, quay phắt người lại, cái đầu vốn cúi gằm ngẩng lên đầy hung dữ, đột ngột lao về phía Khương Mịch Tuyết: "Cô nói bậy! Cô mới không phải thần tượng của tôi!!"
"Khương Mịch Tuyết! Cô là đồ không biết xấu hổ!! Bám lấy anh trai Thanh Ngạn nhà tôi chưa đủ, còn quấy rối anh ấy nữa!!"
Trang Xảo giật mình, theo bản năng muốn kéo Khương Mịch Tuyết sang một bên: "Chị Mịch Tuyết cẩn thận!"
Khương Mịch Tuyết chỉ hơi nghiêng người, sau đó nhẹ nhàng duỗi một chân ra.
Rầm một tiếng, Thang Nguyệt Tình vừa hung hăng xông tới như muốn đánh người thì ngã sõng soài.
Động tác xông tới của cô ta chẳng có chút kỹ thuật nào, đến nỗi Khương Mịch Tuyết sau khi làm cô ta ngã thì vẫn còn thừa sức duỗi một tay ra kéo cô ta một cái, không để cô ta ngã quá khó coi.
—— Hoàn toàn là xuất phát từ bản năng bảo vệ quần chúng nhân dân.
Khương Mịch Tuyết bảo Trang Xảo lùi xa một chút, rồi ngồi xổm xuống nói: "Fan của Châu Thanh Ngạn, đúng không?"
Giọng cô vẫn chậm rãi, Thang Nguyệt Tình nằm trên đất, có lẽ ngã hơi đau, mấy giây trôi qua mà vẫn chưa đứng dậy được.
Còn giọng nói của Khương Mịch Tuyết đã mang theo một chút lạnh lùng: "Cô dám uống thứ trong chai nước của mình không?"
Thang Nguyệt Tình đột nhiên quay phắt lại, chai nước trong tay không biết từ lúc nào đã được mở nắp, cô ta dùng sức hắt thứ bên trong vào Khương Mịch Tuyết: "Con đĩ chết tiệt, chết đi!"
Nếu là người bình thường, chắc chắn không thể tránh được đòn tấn công bất ngờ thứ hai này của Thang Nguyệt Tình.
Nhưng Khương Mịch Tuyết đã sớm để ý đến động tác lén lút của Thang Nguyệt Tình khi nằm trên đất, kiếp trước cô cũng từng theo chân cảnh sát đến hiện trường bắt tội phạm, cô chỉ vô cảm vặn tay Thang Nguyệt Tình ra sau——
"Á!!!" Tiếng hét thảm thiết của Thang Nguyệt Tình suýt nữa thì vang tận trời.
Thứ trong chai nước của Thang Nguyệt Tình không những không hắt trúng mục tiêu mà còn đổ khá nhiều lên người cô ta.
Tiếng hét thảm thiết của cô ta cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của những người khác xung quanh, từ bốn phía góc kho chứa đồ vốn không có ai, đều truyền đến tiếng bước chân vội vã: "Có chuyện gì vậy?"