Chương 31: Sinh nhật bị em trai chơi huyệt cao trào trên đường (H)

Chị Ấy Là Hấp Dẫn Chí Mạng

Tiên Ngư 10-10-2023 13:07:02

Đội bóng rổ tập luyện xong là 8h tối, lần này Diệp Tiêu Đình lần này, tập xong trực tiếp chạy tới cửa sau sân vận động, tránh mấy nữ sinh kia chặn đường. Trên đường về nhà, cậu theo thường lệ đi tới cửa hàng tiện lợi mua pudding xoài, đã một tuần trôi qua, mỗi ngày cậu đều mua đồ ăn vặt tạ lỗi với Tô Mộ Tuyết. Nhưng mà hình như cô không nguôi giận, vẫn không nóng không lạnh với cậu. "Trong lòng chị, tên kia chị quan trọng vậy sao?" Cậu đá văng viên đá bên chân. Tuy rằng bản thân có chút quá đáng, nhưng mà... rõ ràng cô cũng hưởng thụ, giận dỗi lâu như thế làm gì chứ. Không phải cô nói chỉ là cấp trên ở công ty thực tập thôi sao? Cũng không phải bạn trai mà, nghe thấy cô làm chuyện đó thì sao chứ? Đều là người trưởng thành cả rồi, sinh hoạt tình dục không phải chuyện thường tình sao? Chẳng lẽ muốn trở thành nhân viên chính thức của công ty bọn họ thì không được liên quan tới tình dục à? Còn không phải bạn trai!!! Không đúng, bạn trai... cô từng nói mình có bạn trai, chẳng lẽ là anh ta... Nghĩ tới đây, lời nào cũng không thể nói tiếp. Bảo sao người kia lại đưa cô về nhà, muộn như vậy còn gọi điện thoại... Người kia tuấn tú lịch sự, trong lòng Diệp Tiêu Đình không thoải mái, bản thân cậu thất bại rồi sao? Suy nghĩ xong cũng về tới nhà, không biết cô đã về chưa? Giọng nói của Tô Mộ Tuyết truyền tới,"Hôm nay cũng cảm ơn anh đã đưa em về, nhưng tuần sau em không cần tăng ca rồi, cũng không phải làm phiền anh nữa." Nghe được ra tâm trạng cô khá tốt. Diệp Tiêu Đình theo bản năng trốn vào góc không ra ngoài. Trời đã bắt đầu lạnh, Tô Mộ Tuyết khoác một chiếc áo blazer màu xám bên ngoài, váy công sở bó sát làm dáng người hoàn mỹ như ẩn như hiện, dáng vẻ phụ nữ hoàn hảo, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo kia nữa, quả thật chính là báu vật nhân gian. "Ôi trời, tiếc thật đấy, về sau không thể kiếm cớ đưa em về nữa." Bên cạnh Tô Mộ Tuyết là người đợt trước, tây trang cắt may khéo léo, dáng người cao lớn đĩnh đạc, dưới ánh đèn đường, khuôn mặt dần rõ ràng, anh tuấn bất phàm, phía sau vẫn là chiếc BMW kia... Ha ha, trong lòng Diệp Tiêu Đình cười khổ, sao cậu có thể so với người ta chứ? "Đàn anh đừng trêu em như vậy." Tô Mộ Tuyết xấu hổ, thật ra cô biết Hạ Thời Phong có suy nghĩ khác với mình, chỉ là, cô không biết nên đáp lại thế nào, cũng chưa rõ suy nghĩ của bản thân. Hạ Thời Phong đã quen với việc cô trốn tránh, cũng không tức giận,"Phải rồi, bạn anh tặng anh hai vé xem nhạc kịch Vienna của đoàn nhạc Thánh Âm, chỗ ngồi VIP, em có thời gian đi cùng anh không?" "Đoàn nhạc Thánh Âm!!!" Đôi mắt Tô Mộ Tuyết tỏa sáng, đây là đoàn nhạc cô thích nhất, rất ít khi tới Trung Quốc biểu diễn, mỗi lần mở bán vé đều không kịp mua, giá cao tận trời. Vậy nên dù thích nhưng cô cũng chưa từng đi xem bao giờ. Lần này Hạ Thời Phong không chỉ có vé, còn là vé VIP nữa, cũng may mắn quá rồi! "Em có thời gian, đàn anh, em vô cùng thích!" Cô vui vẻ đồng ý, bất chợt nghĩ tới cái gì,"Tấm vé này hẳn là rất đắt... em..." Nửa ngày sau cũng không biết nói gì, tấm vé quý giá như vậy, theo lý là nên trả tiền cho Hạ Thời Phong, nhưng ông chủ lớn còn để ý chút tiền đó sao? Hạ Thời Phong thấy cô do dự thì cười thoải mái,"Ha ha, anh từng đọc tư liệu của em, thứ bảy là sinh nhật em, coi như đây là quà sinh nhật đi!" Trong góc tối, Diệp Tiêu Đình nắm tay thành đấm. Tên này cũng thật giảo hoạt, đoàn nhạc Thánh Âm, còn là quà sinh nhật?! Căn bản là dụ dỗ cô trải qua sinh nhật cùng anh ta mà! Nghe không nổi nữa, Diệp Tiêu Đình xoay người bước đi, không muốn nghe hai người họ bàn chuyện yêu đương nữa, đối với cậu mà nói thì quá mức tàn nhẫn! "Hả... sinh nhật?" Tô Mộ Tuyết được nhắc nhở mới nhớ ba ngày nữa là sinh nhật mình, trước đây đều ở bên gia đình, năm nay... tuy bố mẹ không ở nhà, nhưng chẳng phải còn Diệp Tiêu Đình sao? Bây giờ cô đi với người khác, Tiêu Đình biết làm sao bây giờ? Trước mắt hiện lên dáng vẻ em trai cô đơn ngồi bên bánh kem, Tô Mộ Tuyết lắc đầu,"Ngại quá ạ, chắc em không đi được, em hi vọng trải qua sinh nhật bên người nhà hơn." Hạ Thời Phong nhướn mày,"Theo anh được biết thì bố mẹ em đi công tác, đều không ở nhà..." "Em trai em ở nhà." Tô Mộ Tuyết ngắt lời,"Em muốn ăn sinh nhật cùng em trai, nó nhất định sẽ chuẩn bị cho em nhiều đồ ngon." * Buổi tối thứ bảy. Tô Mộ Tuyết ngồi một mình ở Pizza Hut, dùng nĩa chọc chọc mì Ý. "Diệp Tiêu Đình đáng ghét, Diệp Tiêu Đình xấu xa! Không nhớ hôm nay là sinh nhật mình! Đồ vô lương tâm!" Tô Mộ Tuyết bĩu môi, ấm ức dựa vào cửa sổ. Buổi chiều nhận được tin nhắn của cậu, nói hôm nay đội bóng tập luyện, không về nhà ăn cơm, bảo cô tự giải quyết bữa tối. Thằng nhóc kia không nhớ rõ hôm nay là ngày nào! Lại còn khiến cô nhịn đau từ chối lời mời của Hạ Thời Phong, còn dõng dạc nói em trai sẽ chuẩn bị nhiều đồ ngon cho mình... Thật là tự mình đa tình... Tô Mộ Tuyết chép miệng, càng nghĩ càng ấm ức, nước mắt không khống chế được rơi xuống "Thưa cô, cô không sao chứ?" Nhân viên có ý tốt tới hỏi. Tô Mộ Tuyết ngẩng đầu cười khổ,"Tôi không sao, cảm ơn." Không sao cái gì chứ? Cô khóc đến chua xót, đôi mắt rưng rưng khiến ai nhìn thấy cũng đau lòng. Một cô gái xinh đẹp, còn ăn cơm một mình rất đáng chú ý. Không có người đàn ông nào trong quán không quay lại nhìn cô vài lần. Lúc này cô vừa ngẩng đầu, đôi mắt rưng rưng, nước mắt hoa lê đái vũ. Thiếu nữ rơi nước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc lướt qua, dáng vẻ cao lớn như hạc trong bầy gà, khuôn mặt anh tuấn, cô gái nào lướt qua cũng phải liếc nhìn. Không phải nói tập luyện tới khuya sao?! Không phải nói không có thời gian về nhà ăn cơm sao?! Sao lại xuất hiện ở đây?! Tô Mộ Tuyết lau nước mắt, không nghĩ gì xông thẳng ra ngoài. Trên đường lớn phồn hoa, ánh đèn rực rỡ mới lên, thiếu nữ xinh đẹp khóc như mưa, đối diện cô là thiếu niên anh tuấn tay chân luống cuống xách theo bánh sinh nhật. "Chị, sao chị lại ở đây?" Diệp Tiêu Đình kinh ngạc,"Không phải chị đi xem ca nhạc sao?" Cô khóc thương tâm, đôi mắt đỏ hoe khiến cậu đau lòng, Diệp Tiêu Đình bước nhanh tới lau nước mắt cho cô,"Có phải cái tên Hạ Thời Phong kia bắt nạt chị không? Đi, em giúp chị dạy dỗ anh ta!" "Hu hu hu!" Tô Mộ Tuyết lắc đầu, khóc càng đến đáng thương. Xung quanh dần có không ít người vây lại, một đám chỉ trỏ, ánh mắt cho rằng Diệp Tiêu Đình bắt nạt con gái nhà lành, cậu nhanh chóng lôi kéo Tô Mộ Tuyết đột phá vòng vây. Trong hẻm nhỏ, hai người trầm mặc, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng thiếu nữ nức nở. "Chị bị sao vậy? Nói cho em nghe được không?" Diệp Tiêu Đình hoảng sợ, chị cậu không phải người thích khóc, dáng vẻ thương tâm như hôm nay cậu chưa thấy bao giờ. Tô Mộ Tuyết hít sâu vài lần mới có thể nói chuyện, giọng nói ấm ức,"Hôm nay là sinh nhật chị, chị muốn đón sinh nhật với em nên được mời đi coi đoàn nhạc Thánh Âm cũng không đi, vậy mà em... Hu hu, em lại quên hôm nay là sinh nhật chị, còn nói dối là đi tập luyện, căn bản là không đặt chị trong lòng, Diệp Tiêu Đình, em là cái đồ đáng ghét!!!" Sau khi nói ra mới dễ chịu một chút, Tô Mộ Tuyết vốn không phải người chịu uất ức, đôi mắt to hồng hồng, Diệp Tiêu Đình áy náy không thôi. Thì ra là vậy... cậu hiểu lầm cô, còn tưởng cô muốn đi cùng người đàn ông kia, cho nên giả vờ như hôm nay có việc. Kết quả, không nhịn được tới trung tâm thành phố, vào một tiệm bánh nổi tiếng mua bánh sinh nhật cho cô. "Chị, em không quên sinh nhật của chị..." Diệp Tiêu Đình nói xong, giơ bánh kem trong tay lên,"Chị xem, đây là bánh em mua cho chị, muốn đợi chị đi xem ca nhạc rồi về ăn." Tô Mộ Tuyết nghe xong khóc càng lớn hơn,"Hu hu hu... đáng ghét... còn gạt chị..." Cô đấm vào lồng ngực Diệp Tiêu Đình, lại giống như kẹo bông, đánh trúng sự ngọt ngào trong lòng Diệp Tiêu Đình, xem ra trong lòng cô, cậu vẫn rất quan trọng. Cậu nắm tay cô đặt trong ngực dỗ dành,"Được rồi, Tiểu Tuyết đừng khóc, là em không tốt, đều do em, em là đồ trứng thối, em đánh giúp chị." Nói xong, kéo tay cô đánh vào lồng ngực mình. "Không được đánh!" Tô Mộ Tuyết ôm lấy tay cậu, nước mắt vẫn treo trên mặt,"Đánh hư rồi chị không tha cho em đâu!" Diệp Tiêu Đình nhìn thiếu nữ trước mắt, không hề đùa giỡn, nắm chặt tay cô, trên mặt nghiêm túc,"Vì sao chị không đi xem ca nhạc?" "Còn không phải vì... em sao..." Tô Mộ Tuyết cúi đầu, bên tai nóng bừng. "Vì sao chị nghĩ em không nhớ sinh nhật chị thì khóc đau lòng như vậy?" "..." Tô Mộ Tuyết trầm mặc, cô cũng không biết vì sao, lúc ấy chỉ cảm thấy ấm ức, nước mắt không tự chủ rơi xuống, sao có thời gian suy nghĩ vì sao chứ? "Chị..." Sau một hồi yên tĩnh, Diệp Tiêu Đình hít sâu vài hơi, cuối cùng mở miệng,"Tô Mộ Tuyết, em thích chị, em yêu chị, làm bạn gái em có được không?" Lời tỏ tình bất thình lình khiến Tô Mộ Tuyết ngây ngốc, đối diện là đôi mắt nghiêm túc của thiếu niên, ẩn sâu trong đó còn có thứ gọi là thâm tình. "Lúc em cho rằng chị muốn đi ăn sinh nhật với người kia thì đau lòng lắm, còn tưởng chị hoàn toàn bị người khác đoạt mất, cứ vậy trở thành bạn gái người ta, mà em, chỉ có thể đứng nhìn chị từ xa, làm em trai ngoan của chị mà thôi..." Diệp Tiêu Đình ôm Tô Mộ Tuyết vào lòng, dán môi lên tai cô, giọng nói thâm tình dịu dàng,"Nhưng mà, cho dù em đang làm gì, đi học cũng vậy, tập luyện cũng vậy, trong đầu đều là hình bóng của chị. Nụ cười của chị, nước mắt của chị, sự ấm ức của chị, kiêu ngạo của chị, thậm chí từng nụ cười nhạt của chị với em, em đều muốn trân trọng..." "Tiêu Đình..." Tô Mộ Tuyết ngẩng đầu, đèn đường soi chiếu dáng vẻ đàn ông của Diệp Tiêu Đình, mà lời nói của cậu lại mềm mại dịu dàng, lay động tới trái tim của cô. Không phải cô cũng vậy sao? Ngày thường sẽ nghĩ tới dáng vẻ cậu đợi mình ở nhà, nghĩ tới chuyện hoang đường cậu làm với mình nhưng không có cách ngăn cản. Thậm chí, một Hạ Thời Phong ưu tú nhiều lần biểu lộ tình yêu, cô cũng coi như không hiểu, vì sao chứ? Ban đầu cô cũng không rõ, nhưng giờ phút này Diệp Tiêu Đình thổ lộ tâm tình đã giúp cô có câu trả lời. Không đồng ý với Hạ Thời Phong, chẳng phải do trái tim cô đã có người nào đó rồi sao? Cuối cùng cũng không thể chấp nhận được ai khác. "Tuyết Nhi, anh có thể gọi em vậy không?" Diệp Tiêu Đình nâng cằm cô lên, để cô đối mặt với mình." "Ừm." "Làm bạn gái anh được không?" Diệp Tiêu Đình hỏi lại, đây là cơ hội cuối cùng cậu tự cho mình. Nếu cô gật đầu, tương lai dù có gian nan hiểm trở, cậu cũng không chút do dự che mưa chắn gió giúp cô. Nhưng nếu cô không đồng ý... Không muốn cậu nghĩ nhiều, Tô Mộ Tuyết nhắm mắt, đôi môi mềm mại ấm áp đặt lên đôi môi hơi lạnh của Diệp Tiêu Đình. Nụ hôn mềm mại này trở thành câu trả lời quan trọng nhất. Diệp Tiêu Đình vui sướng, một tay ôm chặt eo cô, một tay nâng gáy cô lên, mạnh mẽ hôn cô. "Tuyết Nhi..." Cậu dùng đầu lưỡi cạy mở khớp hàm, linh hoạt tiến vào trong khoang miệng thiếu nữ, hấp thụ hết hương vị ngọt ngào trong miệng cô. Lưỡi và lưỡi giao triền bên nhau, trao đổi nước bọt cũng như trao đổi trái tim. Một nụ hôn sâu dài, hai người đã cháy lên dục vọng, hạ thể dán chặt, hận không thể kết hợp với đối phương ngay tại đây. "Không được... ở đây sẽ bị người khác nhìn thấy..." Tô Mộ Tuyết còn sót lại lý trí nắm chặt bàn tay định chui vào trong váy. "Nhưng mà anh chờ không nổi." Chân Diệp Tiêu Đình chen vào giữa hai chân cô, dùng sức tách sang hai bên, cả người ngồi xổm xuống, trực tiếp chui vào bên trong váy. Hôm nay Tô Mộ Tuyết mặc váy dài, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, khuôn mặt tinh xảo không trang điểm, thoạt nhìn như tinh linh rơi xuống trần gian. Nhưng mà tinh linh thánh khiết này, giờ phút này đang cùng em trai, cũng chính là người yêu làm trò phóng đãng trong một hẻm nhỏ bên đường lớn. Diệp Tiêu Đình vén quần lót Tô Mộ Tuyết sang một bên, huyệt nhỏ vì cái hôn nồng nhiệt vừa nãy đã ướt đẫm. Cậu há miệng ngậm lấy huyệt thịt hồng phấn, trằn trọc liếm láp, đầu lưỡi thăm dò vào huyệt nhỏ khăng khít, bắt chước động tác côn thịt thọc vào rút ra. Thiếu nữ kẹp chặt hai chân, chỉ thấy khoái cảm tê dại từ chân truyền tới da đầu,"A - a - " Tô Mộ Tuyết rên rỉ, dựa vào tường vặn vẹo, phối hợp với sự tấn công của cậu. "Chị, nước ở đây uống rất ngon, huyệt nhỏ ăn cũng ngon." Đầu lưỡi Diệp Tiêu Đình liếm láp âm vật, hạt đậu nhỏ sớm đã sưng đỏ. "Ưm..." Tô Mộ Tuyết nức nở kêu lên, thoải mái quá, thoải mái đến mức cô có cảm giác muốn tiểu ra, cô biết mình sắp đạt cao trào. Diệp Tiêu Đình cũng hiểu rõ, ngón tay ra vào huyệt nhỏ, âm vật trong miệng cũng run lên. Đầu lưỡi dần liếm tới nơi nhạy cảm nhất, cuối cùng, toàn thân thiếu nữ run rẩy, dâm thuỷ giàn giụa trào ra. Tô Mộ Tuyết cao trào, cứ vậy ở hẻm nhỏ phố xá náo động bị đầu lưỡi Diệp Tiêu Đình làm cho cao trào. Khuôn mặt cô đỏ bừng, mật nước chảy tới mắt cá chân, Diệp Tiêu Đình đứng dậy nhưng tay vẫn moi tới moi lui trong huyệt nhỏ, khiến cả người thiếu nữ mềm như bông dựa vào lòng mình, trong hẻm nhỏ yên tĩnh, có thể nghe rõ tiếng nước dâm đãng. "Thằng nhóc vừa lôi kéo cô gái nhỏ đến đây đi đâu rồi?" Giọng của một phụ nữ trung niên cách đó không xa vang len. "Mẹ ơi, con thấy họ đi hướng này." Trả lời bà là giọng nữ trẻ tuổi, có lẽ là học sinh trung học. "Ôi trời, vừa rồi mẹ muốn can thiệp con lại bảo không có việc gì. Cô gái nhỏ xinh đẹp như vậy, nếu như bị cướp sắc..." "Mẹ à, anh trai kia cũng rất đẹp trai mà, con cũng sợ anh ấy bị cướp sắc, nói không chừng hai người họ là người yêu cãi nhau, mẹ đi theo đoán mò cái gì chứ?" Đối thoại này rơi vào tai hai người trong hẻm, cả hai sửng sốt, động tác trong tay cũng dừng lại. Bác gái kia đi tới, nghe có vẻ rất nhanh sẽ tới đây. Nhanh chóng sửa sang lại quần áo, hai người liếc nhau ăn ý cười cười, nắm tay ra ngoài. Trên cơ bản là Diệp Tiêu Đình đỡ Tô Mộ Tuyết, cô vừa trải qua cao trào, cả người mềm nhũn còn dư âm của đợt cao trào. "Hai người..." Vừa ra ngoài lập tức chạm mặt bác gái kia. "Bác gái, cảm ơn bác, đây là em trai cháu, chỉ là chị em cãi nhau thôi, không có việc gì đâu ạ, bác không cần lo lắng." Tô Mộ Tuyết cười nói, tuy mắt còn đỏ nhưng trên mặt đã nở nụ cười, có thể nhìn ra tâm tình đã khôi phục lại. "Vậy thì tốt rồi." Bác gái lúc này mới yên tâm kéo con gái mặc đồng phục rời đi. "Mẹ, mẹ cũng sinh cho con em trai đẹp như vậy đi." Cô gái kia mới nhìn thấy Diệp Tiêu Đình mặt đã đỏ, mỗi bước đi đều lưu luyến bị mẹ lôi đi. "Ha ha." Tô Mộ Tuyết che miệng cười rộ,"Diệp Tiêu Đình, gương mặt này của anh cũng mê hoặc không ít người đó." Một tay Diệp Tiêu Đình cầm bánh kem, tay khác sờ mông cô,"Người khác anh mặc kệ, dù sao anh cũng chỉ muốn mê hoặc Tô Mộ Tuyết em cả đời này." Nói xong lại nâng cằm thiếu nữ lên nhẹ nhàng hôn một cái. Dục vọng trong người còn chưa tiêu tan, nụ hôn này như mồi lửa càng thêm mãnh liệt. Diệp Tiêu Đình ôm eo cô, môi dán bên tai, giọng nói mị hoặc trầm thấp,"Tuyết Nhi, anh không nhịn được nữa, rất muốn em..." Từ nội thành về nhà, tính cả đợi xe cũng mất nửa giờ, hai bọn họ sao có thể chờ nổi? Vì thế... Ánh mắt bọn họ chuyển tới khách sạn cách đó không xa.