Chương 54: Sinh Hoạt Cá Nhân (3)

Ma Thổi Đèn Chi Mao Sơn Truyền Nhân

Khai Tâm Bất Lão Quỷ 18-02-2023 13:47:57

Sau khi Bàng Tử rời đi, tôi tiếp tục nghiên cứu nội đan đã lấy được của con nhện độc răng quỷ trong thung lũng bị nguyền rủa. Đáng tiếc là tám miếng long cốt đã bị Giáo sư Tôn thu giữ, nếu có nó để làm bản gốc, hừ, thôi không nghĩ đến nữa, có bản gốc đi nữa thì cũng không có vật liệu phù hợp, Tôn đồng chí cũng tuyệt đối không đưa long cốt mà lão coi nó như bảo bối cho tôi. Nội đan này là do động vật có linh tính đó tu luyện được sau khi trải qua thời gian dài đằng đẵng, nó không giống như những miêu tả trong tiểu thuyết, ăn nội đan vào thì có sức mạnh dời núi lấp biển. Tu hành là một hành trình không có đường tắt nào để đi. Nội đan của con nhện độc răng quỷ trông giống như một hạt trân châu màu xanh đậm, nhưng lại vô cùng rắn chắc. Tôi đã dùng thử công cụ để xử lý nó nhưng giống như lấy trứng chọi đá, thậm chí không có một mảnh vụn nào rơi ra. Cũng may là Hồ Bát Nhất đã mượn của bạn bè một bộ đá mài kim cương cỡ nhỏ và một con dao khắc kim cương từ một nhà máy thủ công mới có thể miễn cưỡng sử dụng được, nhưng thật sự rất cực nhọc. Không phải giả bộ thần bí gì, mà ‘người tu đạo cũng như ăn trộm’ vậy, thứ bị đánh cắp chính là linh khí của đất trời mà tôi có thể tận dụng được tối đa. Bùa chú thực chất chính là thông qua sự sắp xếp có trật tự của một loạt các biểu tượng đặc biệt, khơi dậy nên sự cộng hưởng linh khí của trời đất để tạo ra sự kết hợp khác biệt. Bùa chú chính xác chắc chắn sẽ không có tác dụng phụ, nhưng nếu xuất hiện sự sai lầm lúc luyện chế, nhẹ thì bị thương, nặng thì sẽ mất mạng, tuyệt đối không được lơ là. Lần trước sử dụng bát diện thần ấn ở thung lũng bị nguyền rủa, do chất liệu nên dùng một lần xong thì đã tiêu tan. Lần này thì tôi dùng nội đan để điều chế, mặc dù tôi có hiểu biết nhất định về Bát Môn Kim Tỏa trận, nhưng hiện tại chỉ có thể sử dụng được một phần của nó thôi, thật sự quá đáng tiếc. “Sư phụ, con đến rồi đây!” Diệp Diệc Tâm phi vào giống như một con chim én nhỏ làm tôi run lên, chữ phù văn cuối cùng suýt chút nữa bị khắc sai. “Đẹp quá đi!” Nhìn thấy con dấu màu xanh đen trong tay tôi, trong mắt của Diệp Diệc Tâm sáng lên như những ngôi sao, đưa tay ra muốn cầm lấy nó. “Ể, khoan đã.” Tôi nhanh tay nhét con dấu vào trong ngực, con bé này thật là, thấy đồ vật xinh đẹp là muốn lấy xem, mặc kệ nó là thứ gì. “Hừ, vậy mà con còn mua vịt quay cho thầy ăn, thầy hẹp hòi quá rồi đó!” Động tác của Diệp Diệc Tâm không nhanh bằng tôi, tức giận ném túi đồ ăn lên bàn. “Cảm ơn con, Diệc Tâm, đồ vật vừa nãy thực sự không phù hợp với con đâu, con có lấy xem cũng như không thôi, đây rồi, cái này cho con.” Tôi lấy tấm Ngũ Lôi lệnh ra nhét vào tay con bé, rồi sau đó ngay lập tức đi về phía con vịt quay. “Sư huynh, huynh thiên vị quá…ưm…” Bàng Tử chẳng những có đôi tai thính mà khứu giác cũng rất nhạy, dùng thân hình mạnh mẽ xông vào, một bên vừa bẻ một cái chân vịt nhét vào miệng, một bên thì chỉ vào Ngũ Lôi lệnh trong tay Diệc Diệc Tâm, nên miệng cứ ư ư a a không nói được gì… Ngoại trừ công việc chế tác Bát Diện Thần Ấn ra, những việc còn lại thì chỉ cần có tiền là sẽ được thực hiện nhanh thôi. Cuối cùng thì tôi cũng không dẫn Diệp Diệc Tâm đến đó, cho dù là vì mục đích gì, dù sao đổ đấu cũng là một việc làm trái pháp luật. Tôi không thể để lại bóng ma trong tâm lý của con bé, vì học đại học ở thời đại này không dễ dàng gì. Hồ Bát Nhất gọi điện đến báo rằng, vị trí của ngôi mộ đại khái đã xác định được, nó nằm gần mộ của Bạch Khởi. Mãi đến khi tôi và Bàng Tử tới nơi mới biết được cái ‘gần’ này là bao nhiêu, nó cách đây gần 50 dặm lận. “Chỉ huy Hồ, cậu đúng là xem đôi chân của chúng ta như bánh xe nhỉ, ít nhiều gì cậu cũng cho các anh em chuẩn bị tâm lý trước chứ!” Bàng Tử thở hồng hộc đuổi tới nơi, không hề để ý đến hình tượng mà ngồi bệt xuống đất, hai chân dang rộng ra. Bởi vì đồng chí Vương Khải Toàn có thân thể cường tráng, hành lý đều đeo trên lưng suốt dọc đường, tất nhiên sẽ lải nhải một chút. Hoàng đế sẽ không để binh lính của mình đói khát, nhưng tôi cũng trả phí dịch vụ cho cậu ta là hai lá bùa Ngũ Lôi. “Mặc dù chưa thể xác định được chủ nhân của ngôi mộ này có phải Hầu Quân Tập hay không, nhưng quả thật nơi này có một cái mắt huyệt, tôi đã đi lòng vòng ở đây mấy ngày rồi, huynh nhìn nơi này..” Hồ Bát Nhất chỉ vào khu rừng trước mặt và nói: “Khu vực này cấm khai thác gỗ, hệ sinh thái tự nhiên được duy trì tốt, nhiều lần tôi muốn xem kỹ hơn, nhưng luôn đi ra ngoài rừng một cách khó hiểu, vốn dĩ không vào được, trong rừng này nhất định có cái gì đó kỳ quái.”