Chương 28.2: Ta có một ý tưởng cực kì táo bạo

Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân

Mộ Hàn Công Tử 01-03-2025 10:11:49

Trong gương hoa văn trên bàn, phản chiếu hình ảnh một thiếu nữ thanh tú duyên dáng, hiện tại Ngôn Lạc Nguyệt trông như một cô bé khoảng mười ba mười bốn tuổi. Theo như lời chủ quầy nói, hiệu quả của Tăng Linh đan có thể cộng dồn. Nghĩa là nếu Ngôn Lạc Nguyệt uống hai viên đan dược cùng lúc, nàng có thể trở thành một thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi trong phạm vi hiệu quả của thuốc. Nhưng điều Ngôn Lạc Nguyệt chú ý đầu tiên không phải điều này. Có thể nhìn thấy bản thân mười mấy năm sau là một cơ hội hiếm có. Nhưng Ngôn Lạc Nguyệt thậm chí không dừng ánh mắt trong gương một giây, mà nhìn lên thanh máu lơ lửng trên đầu mình với ánh mắt mong chờ. Sau đó... Đôi mắt sáng ngời của Ngôn Lạc Nguyệt dần tối sầm lại. Thanh máu không hề thay đổi, vẫn dài như trước... Ngồi buồn bã trên giường, kéo chăn quấn quanh mình, Ngôn Lạc Nguyệt nhanh chóng hiểu ra lý do. Tăng Linh đan không thực sự khiến nàng lớn thêm mười mấy tuổi, mà chỉ giúp nàng trông như lớn thêm mười mấy tuổi. Điều này cũng dễ hiểu, bất cứ vật phẩm nào liên quan đến thời gian và không gian, nếu không chứa quy tắc đại đạo, sao có thể mua dễ dàng ở một quầy hàng nhỏ như vậy? Nếu Tăng Linh đan có thể thực sự khiến người ta vượt qua thời gian, thì thế giới này sẽ không cần đến nghề sát thủ nữa. —Nhìn ai không thuận mắt? Thì cứ thả một viên Tăng Linh đan vào chén trà của hắn. Trên đời này không có vấn đề gì mà một viên Tăng Linh đan không giải quyết được, nếu có, vậy thì hai viên." Tự cười trước tưởng tượng của mình, Ngôn Lạc Nguyệt vỗ nhẹ lên mặt, điều chỉnh lại tâm trạng. Dù Tăng Linh đan không thực sự tăng thêm thanh máu, nhưng nó vẫn có ích đối với Ngôn Lạc Nguyệt hiện tại. Chẳng hạn như, sau khi uống Tăng Linh đan, Ngôn Lạc Nguyệt chỉ cần khoác chiếc áo choàng che giấu khí tức đã luyện chế trước đó, là có thể rời xa Tang Kích và Ngôn Càn, tự mình đi ra ngoài. Ngoài ra, viên Tăng Linh đan này còn giúp Ngôn Lạc Nguyệt mở rộng mạch suy nghĩ. Ví dụ... Tuy Tăng Linh đan không khiến nàng thực sự tăng tuổi, nhưng nếu nàng có thể làm cho lượng máu của kẻ địch giảm đồng thời với lượng máu của mình, thì cũng xem như đạt được mục đích! Nói đến việc đồng bộ hóa lượng máu... Ánh mắt của Ngôn Lạc Nguyệt thay đổi nhẹ, tay rất thành thật mò vào túi trữ vật. Trước đó nàng có mua vài cặp Đồng Tâm thạch phải không? Ngôn Lạc Nguyệt suy nghĩ, nàng nên luyện chế loại nguyên liệu này thế nào, để có thể bỏ qua bước định kết phức tạp của đá đồng tâm, đồng thời mà không cần khi một người chết, thì người còn lại bị kéo theo xuống Hoàng Tuyền. Ừ, trước hết để nàng phân tích rõ một chút nguyên liệu của loại đá này... - - - - - - - - Sáng sớm hôm sau, Ngôn Lạc Nguyệt vừa tới lớp đã đi tìm Giang tiên sinh. Ngôn Lạc Nguyệt biết Giang Đinh Bạch có thói quen luyện kiếm tại sân tập vào buổi sáng sớm, nên nàng đã cố ý hối thúc Ngôn Càn xuất phát từ rất sớm. Nàng đặt cặp sách lên chỗ ngồi của mình rồi chạy ra sân tập, chặn Giang Đinh Bạch lại. Giang Đinh Bạch nhận thấy Ngôn Lạc Nguyệt đến gần, hắn thu kiếm lại, vung áo để phân tán kiếm khí trong không khí. Khi Ngôn Lạc Nguyệt đến cửa vào sân tập, đã thấy Giang tiên sinh đang nhìn mình. "Tiên sinh!" Giang Đinh Bạch mỉm cười: "Lại có việc gì cần ta giúp à? Đừng vội, ngươi cứ thở đều trước đã." Ngôn Lạc Nguyệt mở to mắt, giả vờ giận dỗi nhìn Giang Đinh Bạch: "Tiên sinh lại đang ghẹo ta à? Ta đến tìm ngươi, chắc chắn là có việc tốt!" Giang Đinh Bạch tỏ vẻ suy nghĩ, kéo dài tiếng "ồ": "Do ta suy nghĩ không chu đáo, cảm ơn ngươi đã chỉ giáo." Cái này rõ ràng chỉ là nói đùa, Ngôn Lạc Nguyệt mới không tranh cải vấn đề này. Nàng thò tay vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc hộp. Chiếc hộp khá lớn, che kín cả cái đầu nhỏ của Ngôn Lạc Nguyệt, đối với kích thước hiện tại của nàng thì khá nặng, Ngôn Lạc Nguyệt phải dùng linh lực để nâng nó lên. Giang Đinh Bạch có chút ngạc nhiên nhưng vẫn lập tức nhận lấy chiếc hộp: "Của ta à?" Chiếc hộp mà Ngôn Lạc Nguyệt phải dùng hai tay ôm lấy, Giang Đinh Bạch chỉ cần một tay là có thể nâng lên dễ dàng. Khi mở nắp hộp, ánh sáng từ linh thạch chiếu rọi khuôn mặt thanh tú của Giang Đinh Bạch. Ngôn Lạc Nguyệt đầy mong đợi nhìn Giang tiên sinh, và lần đầu tiên nàng thấy hắn lộ rõ vẻ mặt dở khóc dở cười như vậy. Giang Đinh Bạch lắc đầu cười, trong một khoảnh khắc, hắn không biết phải nói gì: "Ngươi... ai, ngươi cho ta cái này làm gì?" Trong hộp không phải thứ gì khác, mà là năm trăm viên linh thạch hạ phẩm xếp ngay ngắn. Lúc này, Giang Đinh Bạch vừa muốn cười, vừa muốn trả hộp lại cho Ngôn Lạc Nguyệt, nhưng lại ngại nàng còn nhỏ, ôm hộp nặng nề, thực sự rơi vào tình huống dở khóc dở cười. Ngôn Lạc Nguyệt nghiêm túc nói: "Từ khi nhập học, người đã giúp ta rất nhiều. Ta luôn nhận được sự quan tâm của người, luôn muốn báo đáp nhưng không có cơ hội." "Trước đó ta đã nói với tiên sinh rằng lô túi trữ vật đã được bán hết, số linh thạch này là thù lao." Không nhắc đến thù lao thì thôi, nhắc đến thù lao, Giang Đinh Bạch lại nhớ tới mấy chữ "Thương Lang Tông, ngao ngao ngao-" đó, hắn lại không nhịn được cười. "Ngươi là học trò của ta, chẳng lẽ ta không thể viết giúp ngươi vài chữ? Thù lao gì đó, không cần phải nhắc đến." Giang Đinh Bạch vén áo choàng, cúi người xuống, nhẹ nhàng dặn Ngôn Lạc Nguyệt: "Cầm chắc", rồi mới đặt hộp lại vào tay nàng. Thái độ của hắn ôn nhu nhưng rất kiên quyết. "Đứa trẻ ngoan, tấm lòng của ngươi, ta nhận. Sau này cần viết gì cứ nói với ta, chỉ có một điều, tuyệt đối không nên lại..." Nói đến đây, Giang Đinh Bạch lắc đầu, lại không nhịn được bật cười. Ngôn Lạc Nguyệt hiểu được sự kiên quyết của Giang tiên sinh, nàng đành cất hộp đi. Nàng không quá thất vọng, vì với phẩm cách của Giang Đinh Bạch, từ chối nhận thù lao là điều đã lường trước. Nên nàng đã chuẩn bị sẵn một phương án dự phòng. "Vậy, người hãy nhận chiếc túi trữ vật này." Ngôn Lạc Nguyệt tìm trong ngực, lấy ra một chiếc túi trữ vật nhỏ xinh đưa cho Giang Đinh Bạch. Trên túi trữ vật có in một đầu sói phiên bản chibi, cùng với mấy chữ "Thương Lang Tông, ngao ngao ngao -" do Giang Đinh Bạch tự tay viết, chính là túi cùng loại với lô hàng trước, Ngôn Lạc Nguyệt đã giữ lại một cái. Trong mắt Giang Đinh Bạch hiện lên một tia ấm áp, như gợn sóng nổi trên mặt hồ yên tĩnh. Bình thường khí chất của hắn như gió mát trăng thanh, nhưng nụ cười dịu dàng này như gió xuân mười dặm, trăng sáng phủ sương. "Được." Ngón tay dài trắng mảnh cầm lấy túi trữ vật, Giang Đinh Bạch nghiêm túc nhìn món quà này, không hề qua loa vì Ngôn Lạc Nguyệt là một đứa trẻ. Nhìn những chữ trên túi trữ vật, Giang Đinh Bạch không khỏi sững sờ. Thì ra ngay cả kiếm ý cũng có thể in lên, hắn vốn còn tưởng rằng... Đợi Ngôn Lạc Nguyệt nhận ra sự ngỡ ngàng này, Giang Đinh Bạch lại một lần nữa mỉm cười. Khác với trước, lần này nụ cười của hắn mang theo chút tự hào, chút ngưỡng mộ, và cả chút vui mừng thay cho Ngôn Lạc Nguyệt. "Thiên phú luyện khí của ngươi... vượt xa dự đoán của ta." Ngôn Lạc Nguyệt chớp mắt: "Ơ, tiên sinh cũng hiểu về luyện khí sao?" Giang Đinh Bạch lắc đầu: "Ta không hiểu luyện khí." Ngôn Lạc Nguyệt nghĩ thầm, hừ hừ, ta biết ngay mà. Nếu ngươi hiểu luyện khí, làm sao lại nghèo khó đến mức như vậy. Trong khi tiểu cô nương đang vui vẻ tự nhủ, Giang Đinh Bạch nhẹ nhàng vỗ đầu Ngôn Lạc Nguyệt. "Ta không hiểu luyện khí, ngươi không hiểu kiếm ý, nhưng hai ta hợp sức lại, cũng làm ra một tác phẩm rất đẹp—món quà này của ngươi, ta nhận, đã muộn rồi, mau quay lại lớp đi." Không có vấn đề, miễn hắn chịu nhận là được rồi.