Chương 45: Sẽ không liên lụy ngươi quá lâu

Xuyên Thành Nông Môn Ác Nữ Làm Giàu Nuôi Nhãi Con

Mộc Mộc Chi 25-03-2025 14:06:54

Tiểu gia hỏa yên lặng rơi nước mắt, cắn chặt môi, không cho người phía sau nghe thấy nó khóc. Về đến nhà, Thẩm Chỉ nhìn thoáng qua Sở Cẩm Niên ỉu xìu, trong lòng vừa buồn cười vừa mềm mại. "Niên Niên, lại đây." Thẩm Chỉ bỗng nhiên vẫy tay gọi tiểu gia hỏa. Trong lòng Sở Cẩm Niên thấp thỏm, chậm rãi di chuyển đến trước mặt nàng, "Nương... nương, có chuyện gì vậy?" Thẩm Chỉ bế tiểu gia hỏa lên, hôn nhẹ hai bên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó,"Nhãi con bảo bối nhà ta giận nương rồi?" Miệng Sở Cẩm Niên giật giật, dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được xẹp xuống. Cái miệng nhỏ nhắn méo mó, cố gắng nhịn cũng không nhịn được. Ngay lúc sắp khóc thành tiếng liền vùi đầu vào trong lòng Thẩm Chỉ,"Nương... Ô ô ô... xin lỗi, Niên Niên... Không phải cố ý, Niên Niên không có tức giận, nương đừng chán ghét Niên Niên." Thẩm Chỉ rất đau lòng,"Nương không có giận, là con giận nương, nương mới phải nói xin lỗi." Nàng hôn lên đầu tiểu gia hỏa,"Bảo bối ngoan, nương không phải cố ý muốn thân cận Mộc Mộc, chỉ là cảm thấy Mộc Mộc là bạn tốt của con, hơn nữa lại đáng thương, là nương xem nhẹ cảm xúc của con, nương xin lỗi nhé." "Nhưng bất kể thế nào, Niên Niên và Chu Chu của nhà chúng ta mới là con của nương, nương thích các ngươi nhất." Sở Cẩm Niên khịt mũi, Thẩm Chỉ giải thích một hồi, giải thích đến mức nó ngượng ngùng, càng cảm thấy mình không hiểu chuyện, thật mất mặt. Khuôn mặt phiếm hồng, nó vừa xấu hổ vừa nghĩ đến chuyện Thẩm Chỉ vừa mới làm với nó, trong lòng lập tức cảm thấy ngọt như mật. "Nương, người hôn Niên Niên-" Tiểu gia hỏa nhỏ giọng ấp úng. "Moa -" Thẩm Chỉ lại lên trán tiểu gia hỏa một cái,"Đúng rồi, nương hôn con, vậy con tha thứ nương, được không?" Miệng tiểu gia hỏa không khống chế được mà giơ lên,"Được... được ạ." Được dỗ dành, tiểu gia hỏa trong nháy mắt đã quên sạch tức giận, ghen tị cùng khổ sở, khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ như hoa nở. Sở Cẩm Chu đứng ở bên cạnh, nhìn cảnh này, trong lòng có chút hâm mộ. Sở Trường Phong nhìn bộ dáng Thẩm Chỉ dỗ Sở Cẩm Niên, bỗng nhiên có chút hoảng hốt, nàng trước đây ngay cả dỗ Chu Chu cũng không có kiên nhẫn như vậy, ôn nhu như vậy. Nàng... vẫn là nàng sao? Thẩm Chỉ ôm Sở Cẩm Niên nhẹ nhàng lắc lư, tay nhẹ nhàng vỗ lưng nó, giống như đối đãi với đứa bé mấy tháng tuổi. Bỗng nhiên, nàng ngước mắt lên đối diện với đôi mắt tròn trịa của Sở Cẩm Chu. Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng thấy được chờ mong và hâm mộ trong mắt nó. Giống như vẻ mặt của một đứa trẻ khi nhìn thấy người khác có kẹo mà bản thân lại không có. Nàng vẫy tay gọi Sở Cẩm Chu,"Lại đây." Sở Cẩm Chu nuốt nước miếng, đi tới bên cạnh nàng,"Nương..." Thẩm Chỉ sờ sờ đầu nó, lại gần hôn lên khuôn mặt mập mạp của nó một cái,"Chu Chu cũng muốn hôn, nương thiếu chút nữa quên mất, con cũng không nói lời nào." Sở Cẩm Chu kinh ngạc vuốt mặt mình, ngẩn ngơ hồi lâu, mặt mày nó cong cong, khóe miệng không che giấu được ý cười. Sở Cẩm Niên cười khúc khích, một tay ôm cổ Thẩm Chỉ, một tay nắm lấy quần áo của Sở Cẩm Chu, kéo ca ca lại gần,"Moa moa-" Tiểu gia hỏa rất hào phóng với những nụ hôn, hôn đến mặt Sở Cẩm Chu đầy nước cũng không nỡ dừng lại. Sở Cẩm Chu vui tươi hớn hở, tùy ý để đệ đệ hôn. Mẹ con ba người thân mật, Sở Trường Phong ngồi ở cách đó không xa, nhìn đến xuất thần. Đến đêm khuya, một nhà bốn người nằm trên giường. Sở Trường Phong nằm ở trong cùng, Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên nằm ở giữa, Thẩm Chỉ thì ngủ ở phía ngoài. Hai tiểu gia hỏa vừa lên giường liền chụm đầu lại thì thầm. Thẩm Chỉ nhìn về phía Sở Trường Phong, vốn định nói gì đó với chàng, nhưng thấy chàng nhắm mắt lại, dường như đã ngủ say. Nàng mím môi, cũng nhắm mắt lại. Ớt dự trữ trong không gian không nhiều lắm, nàng dự định trồng thêm một ít trong không gian. Ớt trồng trong không gian, mùi vị ngon, lớn lên cũng nhanh hơn, đến mùa thu đông thì lại có ớt để ăn. Sau khi trồng xong một mảnh đất, Thẩm Chỉ mệt đến ngủ thiếp đi, cũng không biết là đã qua giờ nào. Ngày hôm sau, nàng bị động tĩnh rời giường của Sở Cẩm Chu đánh thức. Nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền nhìn thấy Sở Cẩm Chu rón rén bò dậy. "Chậm một chút, đừng đánh thức nương con, hôm qua nàng đã bận cả ngày, để nàng ngủ thêm một lát." Thẩm Chỉ nghe thấy giọng nói của Sở Trường Phong, thanh âm của chàng trầm thấp, mang theo khàn khàn của buổi sáng, còn rất dễ nghe, mỗi chữ đều giống như là móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng gãi trái tim nàng. Người này hóa ra còn biết quan tâm đến người khác. "Cha, cha có muốn đi vệ sinh hay không, con giúp cha." Sở Cẩm Chu nhỏ giọng nói. Tuy rằng nó chưa từng chăm sóc người bại liệt, nhưng nó từng chăm sóc tiểu đệ đệ cùng tiểu muội muội mỗi ngày đái dầm, nó còn có thể giúp bọn họ chùi đít. Sở Trường Phong mím môi,"Không cần." Ở trước mặt Sở Cẩm Chu, chàng không có cách nào đem tiểu tử này trở thành tiểu gia hỏa Sở Cẩm Niên, chàng quẫn bách, không biết làm sao để cho một đứa bé không quá thân thuộc hiểu được sự quẫn bách của mình. Sở Cẩm Chu nhíu nhíu mày,"Cha, con có thể, cha thật sự không muốn đi vệ sinh sao?" "Không cần." Sở Cẩm Chu thở dài,"Được rồi." Sở Cẩm Chu xuống giường, ra ngoài, lúc này Thẩm Chỉ mới mở mắt ra. "Sở Trường Phong, nếu không để ta ôm chàng đi vệ sinh?" Nàng bỗng nhiên mở miệng, Sở Trường Phong kinh ngạc một chút, vội vàng xoay mặt sang bên kia, run giọng nói: "Không cần." Nhìn Sở Trường Phong cả người căng thẳng, cổ kéo căng lộ ra hàm dưới sắc bén, nhìn giống như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ. Trong lòng Thẩm Chỉ đau xót. Nhưng nước linh tuyền không phải thần dược, chỉ có thể từ từ, từ từ chữa trị. Chữa bệnh không phải một lần là xong. "Nếu cần ta giúp thì cứ nói, Niên Niên còn nhỏ, rất nhiều việc không cần phải để cho nó làm." Môi Sở Trường Phong mím thành một đường, đôi môi tái nhợt nhẹ nhàng run rẩy, đáy mắt hiện ra hơi nước. Thẩm Chỉ ra khỏi phòng ngủ, Sở Trường Phong mới thật cẩn thận quay đầu nhìn tiểu gia hỏa bé tí nằm ở bên cạnh mình đang ngủ say sưa. Tiểu gia hỏa bé tí như vậy, lại luôn bị chàng liên lụy, ngay cả cơm cũng ăn không đủ no, đã phải lo nghĩ cách nuôi cha. Ngoại trừ quan tâm người cha này có chết đói hay không, còn phải chịu đựng buồn nôn cùng dơ bẩn, giúp chàng đi vệ sinh, giặt chăn đệm cho chàng, lau người cho chàng. Sở Trường Phong nhẹ nhàng vuốt ve đầu tiểu gia hỏa,"Niên Niên, xin lỗi, cha... sẽ không liên lụy ngươi quá lâu."