"Cha mẹ đã từng thử qua rồi."
"Vậy tỷ tỷ đã thử chưa?" Vân Ánh Noãn nóng nảy. Nhận chủ sớm có lợi cho sự trưởng thành của tỷ tỷ, chẳng lẽ lại đợi mười mấy năm nữa sao?
"Chưa."
Vân Ánh Dao nhìn muội muội bé nhỏ, cảm thấy có thể thử một lần cũng được. Nghĩ vậy, nàng kéo muội muội về phòng.
Vào đến nơi, nàng lục lọi một lúc rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ, trên nắp hộp khắc một đồ án kỳ lạ mà Vân Ánh Noãn không hiểu nổi.
Mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay bạch ngọc, trong suốt như nước, bề mặt chạm trổ hoa văn uốn lượn tựa áng mây trôi. Vân Ánh Noãn thầm nghĩ, vòng tay này trông đúng là báu vật gia truyền, chứ không giống mấy món pháp bảo xấu tệ trong tiểu thuyết như nhẫn méo mó hay vòng gỗ sần sùi.
Nàng đang mải ngắm nghía chiếc vòng thì bỗng nhiên tay nhỏ bị tỷ tỷ kéo qua, đầu ngón tay bị trích một vết, một giọt máu rơi xuống mặt vòng.
"Tỷ, sao lại lấy máu của ta? Muốn thử thì thử của tỷ đi chứ!" Vân Ánh Noãn vội rụt tay về, trừng mắt nhìn tỷ tỷ, cố gắng làm ra vẻ dữ dằn.
Đáng tiếc, trong mắt Vân Ánh Dao, muội muội chẳng khác gì một con tiểu heo ú dễ thương. Đôi mắt tròn xoe giống hệt mẹ, ngay cả khi cố tỏ vẻ hung dữ cũng chỉ càng thêm đáng yêu. Khi mẹ nghiêm mặt, ít ra còn có khí chất uy nghi, còn muội muội thì... với thân hình tròn trĩnh kia, khí chất cái gì chứ? Không có đâu!
Nhưng Vân Ánh Dao chẳng để ý muội muội đang phụng phịu, ánh mắt nàng dán chặt vào chiếc vòng tay.
Giọt máu nhỏ xuống, lăn một vòng quanh mặt vòng tay như thể đang tìm chỗ thấm, rồi cuối cùng... rơi thẳng xuống đất. Trên vòng tay, không để lại một dấu vết nào.
Trái tim Vân Ánh Dao trùng xuống. Nàng thất vọng.
Chiếc vòng tay này đã khiến nàng mất đi cha. Ngay từ khi biết được điều đó, nàng đã từng muốn vứt bỏ nó...
Thấy tỷ tỷ đứng ngây ra không phản ứng, Vân Ánh Noãn liền giật lấy cây châm từ tay tỷ tỷ, nhanh chóng châm một cái trên tay nàng rồi ấn một giọt máu lên vòng tay. Làm xong, nàng lập tức co chân chạy biến ra ngoài, tiện thể kéo luôn mẫu thân đang nghỉ trong phòng khách theo.
Ngay khi giọt máu của Vân Ánh Dao chạm vào vòng tay, nó lập tức bị hấp thu.
"Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ Noãn Bảo còn có năng lực kích hoạt bảo vật?"
Vân Ánh Dao còn chưa kịp định thần, đã phát hiện bàn tay mình không ngừng chảy máu, từng giọt máu bị chiếc vòng hút cạn.
Đúng lúc nàng cảm thấy choáng váng vì mất máu quá nhiều, vòng tay đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng lam mãnh liệt, bao bọc lấy nàng. Cùng lúc đó, cả gian nhà bỗng kết đầy băng sương, mà chính nàng cũng biến mất khỏi nơi này.
-