"Ngươi không sợ kiếm của ta sao?" Giọng nói của Vân Ánh Dao vẫn lạnh lùng.
Thiếu niên nghe vậy không những không sợ, mà ngược lại còn có chút kích động.
"Ta biết... tỷ tỷ sẽ không làm hại ta."
Đôi mắt trong veo kia sáng lấp lánh, như thể trong thế giới của hắn chỉ có mỗi nàng. Ánh Dao khẽ run lên, vội vàng lắc đầu xua đi cảm giác kỳ lạ trong lòng.
"Ta mặc kệ ngươi là ai, đừng đến gần chúng ta."
Ánh mắt thiếu niên lập tức tối lại, vẻ u ám thoáng qua. Nhìn thấy vậy, trong lòng Ánh Dao bỗng dâng lên một cảm giác tội lỗi không rõ ràng.
Nàng lục lọi trong túi vải nhỏ, móc ra mấy cái màn thầu rồi ném cho thiếu niên."Ngươi đi đi!" Dứt lời, nàng kéo tay muội muội rời đi mà không hề quay đầu lại.
—
"Tỷ tỷ, hình như tiểu nam hài kia đang đi theo chúng ta." Ánh Noãn vừa cắn một miếng bánh bao, vừa nhỏ giọng nói.
"Hắn không đơn giản, nhưng cũng không có ác ý. Có lẽ cũng là người tu luyện như chúng ta."
"Tỷ yên tâm đi! Hắn mới chỉ luyện khí tầng một, nếu hắn muốn làm gì, Noãn Bảo có thể xử lý hắn dễ dàng. Có khi hắn cũng muốn bái nhập tông môn giống chúng ta."
"Đường đến Lê Thành không chỉ có một lối đi, cẩn thận vẫn hơn."
Ánh Noãn gật đầu đồng ý.
Đột nhiên, một mùi thơm mê người lan tỏa trong không khí. Nàng hít hít mũi, quay đầu nhìn về phía phát ra hương thơm. Không xa phía trước, thiếu niên kia đang ngồi dưới một gốc cây, nướng một con thỏ. Hắn chọn vị trí đối diện với tỷ tỷ nàng, khiến Ánh Noãn có cảm giác kỳ quái, như thể hắn có ý đồ gì đó với Ánh Dao.
"Tỷ tỷ, ngươi đã gặp hắn trước đây sao?" Nàng nhỏ giọng hỏi.
Ánh Dao nhìn về phía thiếu niên. Hắn đang cầm xiên thịt, nhưng tay lại hơi run. Dưới lớp ánh lửa bập bùng, có thể thấy rõ ngũ quan tinh xảo của hắn, chỉ là trên mặt còn vài vết sẹo dài, phá hỏng đi vẻ đẹp vốn có. Ánh Dao khẽ lắc đầu."Không, ta chưa từng gặp hắn."
Ánh Noãn còn đang định nói gì đó thì một xiên thịt thỏ nướng đã chìa ra trước mặt nàng.
"Hôm qua cảm ơn các ngươi đã cho ta màn thầu, hôm nay ta săn được con thỏ, mời các ngươi ăn. Ta tên là Phong Dực Trần." Thiếu niên mỉm cười, để lộ hàm răng trắng tinh.
Câu nói ấy khiến Ánh Noãn sững sờ.
Phong Dực Trần?
Khoan đã, đây không phải là tên của nam chính trong nguyên tác sao? Chẳng phải hắn chính là kẻ mà khi câu chuyện kết thúc đã tự tay đâm chết tỷ tỷ nàng hay sao?!
Ánh Dao thấy muội muội đứng đơ người, liền vươn tay nhận lấy con thỏ nướng, nhẹ giọng nói lời cảm tạ. Sau đó, nàng đưa thịt cho Ánh Noãn, đồng thời dùng ánh mắt ra hiệu rằng có thể ăn được.
"Tỷ tỷ..." Lời vừa lên đến môi, Ánh Noãn lại lập tức nuốt xuống. Nàng không thể nào nói với tỷ tỷ rằng người này về sau sẽ giết nàng ấy được!