Chương 42: Sự cố kéo đến mãi không thôi

Nữ Chính Đến Từ Địa Phủ

Nhụ Nhân 21-03-2025 12:49:41

... Nửa tiếng đồng hồ sau, ở trong phòng Tôn Kiên. Anh ta cố gắng kiềm chế nỗi sợ, bắt đầu tường thuật chi tiết một loạt việc quỷ dị đã xảy ra sau khi đoàn làm phim đến đây với Thẩm Hành Diễn và Chu Á. Một tuần trước, đoàn làm phim đến thị trấn Long Tuyền. Ngày đầu tiên khởi quay, nam hai Hứa Ngạn quay xong cảnh đêm trên núi, khoảng 2 giờ sáng, chuẩn bị lái xe xuống núi về khách sạn huyện nghỉ ngơi, đột nhiên một cái đầu xuất hiện bay vút qua kính chắn gió khi bọn họ đang lái xe qua. Đây chắc chắn không phải ảo ảnh, bởi vì camera hành trình đã ghi lại được khung ảnh lúc đó. Hai bên đường núi ban đêm ở quê không có lắp đèn nên chất lượng của camera hành trình quay lại rất mờ, nhưng vẫn có thể phân biệt được hình dáng đại khái của cái đầu, còn có mái tóc đen dài xõa ra. Đã dọa Hứa Ngạn mất hồn mất vía ngay lập tức, ngày hôm sau đã tìm miếu thờ gần đấy xin bùa bình an và bùa trừ tà, mới quay trở lại đoàn làm phim tiếp tục quay phim. Kết quả là vào buổi tối của ba ngày sau, tiếp tục có cảnh quay đêm ở trong núi. Trong giờ nghỉ ngơi, nam chính Lâm Cẩm Ngôn theo trợ lý của mình có việc nên tạm thời rời khỏi trường quay một thời gian, đi vào trong khu rừng nhỏ bên cạnh. Đột nhiên trước mắt vụt ngang thoáng qua, cái đầu lơ lửng trên không trung Hứa Ngạn từng gặp lại xuất hiện lần nữa. Vẫn là vụt ngang qua rồi biến mất, Lâm Cẩm Ngôn và trợ lý lập tức cứng đờ người vì sợ hãi. Khi lấy lại được bình tĩnh, Lâm Cẩm Ngôn và trợ lý đều bị dọa sợ, hoảng hốt chạy như bay về đoàn làm phim... Thế nhưng trời tối lại thêm không chú ý tới mặt đất, Lâm Cẩm Ngôn vô tình vấp phải dây leo trên đất, hiện giờ người vẫn đang nằm trong bệnh viện. Đoàn làm phim đã thực hiện các biện pháp khẩn cấp, tạm thời phong tỏa toàn bộ tin tức. Sau đó, quản lý Dương Phong của Lâm Cẩn Ngôn đã tới tìm đoàn làm phim xin lỗi, bày tỏ nghệ sĩ nhà anh ta đã bị tổn thương nghiêm trọng về thân thể và tinh thần, không thể tiếp tục quay phim được nữa. Lâm Cẩm Ngôn là ngôi sao thế hệ thứ hai, ba anh ta Lâm An Trạch là đạo diễn kỳ cựu nổi tiếng trong những năm 90. Mặc dù mười năm qua ông ta không quay thêm tác phẩm nào khác, nhưng thực tế là vì Lâm An Trạch đã chuyển hình thành công từ đạo diễn sang nhà đầu tư sau màn, đồng thời cũng là một trong những nhà đầu tư cho bộ phim Văn Khê. Lúc đầu, Lâm An Trạch muốn dùng bộ phim này giúp Lâm Cẩm Ngôn nổi tiếng. Bây giờ đoàn làm phim xảy ra những việc kỳ quái rùng rợn như này, lại còn khiến Lâm Cẩm Ngôn đụng phải tà ma... Như này nổi tiếng còn có quan trọng bằng mạng con trai hay không? Thẩm Hành Diễn đến lúc này mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra, kết hợp với Tôn Cường hiểu lầm gọi anh ấy là "đại sư", liên tục nhờ anh ấy giúp đỡ, là muốn mời anh ấy tới bắt ma! Nhưng Thẩm Hành Diễn vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc điều gì đã khiến Tôn Cường có nhận thức sai lầm lớn đến vậy. Chu Á cũng hoàn toàn ngây ngốc, cả người đờ ra. Lúc này Thẩm Hành Diễn không nhịn được lên tiếng hỏi: "Đạo diễn Tôn, nếu ở đây đã đụng phải tà ma, tại sao không chuyển địa điểm lấy cảnh quay phim?" "Không phải là không muốn chuyển, mà là chuyển cũng không có tác dụng." Đến lúc này, Tôn Kiên cũng không còn gì để giấu giếm Thẩm Hành Diễn nữa. "Thực ra, ngay từ trước khi đến đây quay phim, đoàn làm phim đã xảy ra sự cố rồi..." Chính xác hơn là ngay từ lúc đọc kịch bản. Bởi vì khi kết thúc đã rất muộn nên khi đó mọi người đành phải ở lại khách sạn do đoàn làm phim bố trí. Thế nhưng, đêm đó đã có nhân viên công tác trong đoàn làm phim nhìn thấy cái đầu của một người phụ nữ tóc dài bay qua bay lại... Sau này, ngay cả Tôn Kiên cũng từng chứng kiến một lần, suýt chết vì sợ hãi. Chu Á hoảng sợ kêu lên: "Vậy chẳng phải là theo đoàn làm phim tới sao?" Thẩm Hành Diễn: "Không mời ai đến xem à?" Nghe lời này, Tôn Kiên lập tức xa xăm nhìn Thẩm Hành Diễn: "Mời rồi, còn không chỉ một người." Thẩm Hành Diễn trước mặt cũng giống như vậy, chẳng phải là một trong số đó à? Thẩm Hành Diễn lúc này không biết nói gì. Tôn Kiên càng nghĩ càng căm uất, đợi Thẩm Hành Diễn và Chu Á vừa rời đi, anh ta lập tức lấy điện thoại gọi cho Tôn Cường. Tiếng chuông điện thoại vang hồi lâu mới có người nhận, từ đầu dây bên kia vang lên giọng Tôn Cường còn đang buồn ngủ sau khi bị đánh thức: "Anh, đêm khuya thế này, có chuyện gì vậy?" Hy vọng tràn trề tan vỡ, Tôn Kiên nổi giận hét lên: "Trước đây em đã thề thốt bảo đảm gì với anh hả? Em nói Thẩm Hành Diễn giỏi lắm nên anh mới bỏ qua mọi khó khăn để mời anh ta đến..." Nhưng kết quả ra sao! Tôn Kiên gào lên: "Thẩm Hành Diễn hoàn toàn không phải là đại sư!" "Không thể nào!" Ý thức của Tôn Cường lập tức tỉnh hẳn, giọng điệu muốn bao nhiêu chắc chắn có bấy nhiêu chắc chắn: "Lần đó chính mắt em nhìn thấy! Lúc đó ba người kia đều rất cung kính với cô cháu gái mười hai tuổi của thầy Thẩm, còn gọi cô bé là "Thẩm đạo hữu"!"