Chu Á không nói gì, chỉ im lặng nhìn chăm chú anh ấy.
Thẩm Hành Diễn: ...
Đúng là không chỉ không thể thuyết phục được Chu Á, mà chính mình cũng không tin được lời mình nói.
"Cốc cốc cốc..." Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.
Tôn Kiên cũng tự mình đến cầu xin: "Thầy Thẩm, chúng tôi mời Thẩm tiểu đại sư đến xem qua một lần, được không?"
Đừng nhìn Tôn Kiên mắng chửi rất dữ dội, nhưng anh ta vẫn rất tin tưởng vào em trai Tôn Cường.
Hiện tại họ đã ký hợp đồng, Thẩm Hành Diễn không thể nói là đi là đi, đoàn làm phim cũng không thể thay người. Với cả, thay ai khác cũng là một vấn đề lớn, chừng nào chưa giải quyết xong việc thì toàn bộ cảnh quay về đêm của đoàn làm phim cũng không thể quay phim bình thường.
Coi như cứu ngựa chết thành ngựa sống, lỡ như có thể giải quyết vấn đề thì sao?
Chu Á cũng yên lặng nhìn về phía anh ấy, tất cả đã bày tỏ trong im lặng.
Thẩm Hành Diễn ngồi đó, mặt vẫn lạnh như tiền: "..."
Thẩm Tiểu Đường đeo balo hai dây, đứng ở lối ra sân bay.
Tiền Quả Quả bên cạnh còn đang bên cầm điện thoại, bên tìm kiếm người tới đón các cô, ánh mắt của Thẩm Tiểu Đường đã chăm chú nhìn vào người đàn ông trẻ tuổi có cơ thể gầy gò, mặc áo ngắn tay màu đen lẫn trong đám đông.
"Chị Quả Quả."
Cô đưa tay kéo góc áo của Tiền Quả Quả, ra hiệu đối phương nhìn sang.
Tiền Quả Quả ngẩng đầu vẫy tay ra hiệu, tiến hành xác nhận với người đàn ông.
Người đàn ông nhoẻn miệng cười đi về phía các cô, giơ hai tay ra: "Chào hai cô, tôi là Chu Dương, là người tới đón hai cô, để tôi xách hành lý cho."
"Cảm ơn."
Hai người một trước một sau nói cảm ơn.
Chu Dương lái xe đưa người tới khách sạn huyện trước, Chu Á đã nhận được tin tức từ trước nên không đi đâu cả, vẫn luôn chờ đợi ở sảnh lớn khách sạn.
Nghe thấy bên ngoài có tiếng động, Chu Á vội đi ra đón người: "Tiểu Đường, đói không? Hay gửi hành lý ở quầy lễ tân trước rồi dì dẫn hai người đi ăn chút gì đó."
Chuyến bay là 9 giờ sáng, bây giờ đã hơn 2 giờ chiều.
Thẩm Tiểu Đường cười hì hì: "Cháu không đói, cháu đã ăn no trên máy bay rồi!"
Mọi người đều nói đồ ăn trên máy bay rất khó ăn, nhưng Thẩm Hành Diễn cũng không thiếu tiền, đương nhiên lần này cũng đặt khoang hạng nhất cho Thẩm Tiểu Đường, cả Tiền Quả Quả cũng vậy.
Lại nhớ đến Thẩm Tiểu Đường ăn uống không ngừng nghỉ khi ở trên máy bay, Tiền Quả Quả vừa đi vừa cười nói: "Chị Á, chị không nhìn thấy thôi, lần này có lẽ Tiểu Đường đã ăn bù lại không ít tiền chúng ta bỏ ra đấy."
Khi thang máy chầm chậm đi lên, Chu Á không nhịn được mà đưa tay sờ vào má Thẩm Tiểu Đường. Đừng nhìn bề ngoài trông cô gầy nhưng đó chỉ là khung xương nhỏ mà thôi, khi sờ cảm giác lại rất mũm mĩm, rất đáng yêu.
"Tiểu Đường của chúng ta vẫn đang cao lớn, ăn nhiều mới tốt!"
Thẩm Tiểu Đường cũng phối hợp với hành động của cô ấy, trong lòng bắt đầu suy nghĩ khi nào dành thời gian phải đi tìm Miêu Quang Minh lấy thù lao vụ lần trước.
Khi đó, còn có thể lấy cho Thẩm Hành Diễn thử.
Đợi cất hành lý vào phòng, Thẩm Tiểu Đường ngỏ lời: "Dì Á, chúng ta đi tìm cậu đi."
Việc kỳ quái đáng sợ xảy ra lần này của đoàn làm phim – cái đầu phụ nữ với mái tóc đen dài, hiện giờ chỉ xuất hiện bay lơ lửng vào ban đêm, bởi vậy việc quay phim ban ngày vẫn diễn ra như bình thường.
Thẩm Hành Diễn là nam chính cứu nguy đã ký hợp đồng mới, tất nhiên hôm nay cũng phải tham gia quay phim với đoàn làm phim.
Chu Á: "Tiểu Đường không mệt sao?"
Thẩm Tiểu Đường xua tay: "Khỏe re luôn ạ!"
"Vậy được thôi."
Làm quản lý của Thẩm Hành Diễn, nếu không phải ở lại khách sạn chờ Thẩm Tiểu Đường thì thực sự Chu Á đã muốn theo qua đó để xem tình hình như thế nào trước.
Thực ra khi Tôn Kiên đề nghị, Thẩm Hành Diễn vẫn muốn "chống cự đến cùng".
Lúc đó, Chu Á đề nghị: "Chúng ta hãy hỏi thử ý kiến của Tiểu Đường đi."
Kết quả ngay khi gọi điện thoại, Thẩm Tiểu Đường như thể đang chờ sẵn ở đó từ lâu, còn chưa đợi Thẩm Hành Diễn lên tiếng hỏi, cô đã quan tâm hỏi trước: "Cậu, cậu không bị dọa sợ chứ?"
Chu Á và Tôn Kiên: "..."
Điều này đủ để làm họ sửng sốt.
Thẩm Hành Diễn sau cơn bất ngờ, anh ấy lại càng tức giận mà gào lên lần nữa: "Thẩm Tiểu Đường!"
Đứa trẻ này nghịch ngợm thật!
Thẩm Tiểu Đường "nghịch ngợm" bị mắng như vậy cũng có chút tủi thân: "Cậu, cháu từng nhắc nhở cậu rồi mà."
Thẩm Hành Diễn lập tức lại bị chọc giận không nói nổi thành lời.
Anh ấy làm sao biết được lời Thẩm Tiểu Đường nói đúng là thật, lúc đó anh ấy chỉ coi như đang đấu võ mồm với Thẩm Tiểu Đường thôi!
*
Là địa điểm quay phim của bộ cổ trang tiên hiệp Văn Khê, thị trấn Long Tuyền là một nơi sở hữu phong cảnh đẹp như tiên cảnh nhân gian, với núi cao thác nước, dòng nước lượn lờ cùng những ngọn núi tảng đá kỳ lạ.
Điều hiếm thấy là nơi này vẫn chưa bị người khai thác quá mức, đoàn làm phim Văn Khê cũng chỉ biết đến nơi này nhờ có người địa phương giới thiệu.