"Điều này rất khó nói!"
Ô Thiến Thiến ngập ngừng, trả lời một cách không chắc chắn.
"Hả? Khó nói là sao? Như thế nào mà lại khó nói?"
Khổng Kinh Phong thú vị nhìn cô cháu gái xinh đẹp của mình, mỉm cười hỏi.
"Biểu hiện của ba người này so với những lời đồn đại thật sự chênh lệch quá lớn."
Ô Thiến Thiến nhíu chặt đôi mi thanh tú:
"Theo như đồn đãi, Thạch Thiên Sơn là người lão luyện thành thục, có thể một mình đảm đương nhiều việc, xử sự chu đáo, kín kẽ như áo trời. Nhưng hiện tại hắn lại làm cho con cảm thấy rất thất vọng.
Còn nhị đệ tử Sở Dương, theo như tin đồn thì trầm mặc ít nói, tính tình quái gở nhưng chất phác, nhưng hôm nay con mơ hồ có cảm giác hắn dường như đang ẩn giấu tài năng, nhìn thì như nhát gan sợ phiền phức nhưng..."
Ô Thiến Thiến suy nghĩ một lúc nhưng không tìm được từ nào để diễn tả suy nghĩ của mình nên đành nói:
"Tóm lại... Người này rất là kì quái, con không thể nhìn thấu được hắn. Về phần đệ tử thứ ba là Đàm Đàm thì giống y như lời đồn, là một tên siêu cấp không biết điều."
Nghe nàng nói xong, cả hai người kia đều trầm mặc, chỉ nhíu chặt chân mày mà không nói lời nào. Thật lâu sau, Ô Vân Lương mới vươn người đứng dậy, chậm rãi đi tới trước tường, đưa tay vén bức tranh trên tường, để lộ bên trong một cuộn giấy trắng.
Trên tờ giấy trắng đó một hàng chữ liệt kê tên người, tổng cộng có bốn mươi cái tên, phía sau tên mỗi người đều có một dòng ghi chú bằng mực đỏ.
Có tổng cộng hơn mười cái tên được đánh dấu đỏ như vậy. Hai người ở vị trí nhất nhì lần lượt là Tuyết Dạ Mộng và Tần Mộ Thương.
Tên của Lý Kiếm Ngâm xếp ở vị trí thứ mười chín, còn tên của Thạch Thiên Sơn thì đứng vị trí thứ mười ba. Tuy nhiên, trên tờ giấy lại không có tên Sở Dương và Đàm Đàm.
Ô Vân Lương cầm bút, trầm mặc một lúc rồi sau đó đem ba chữ Lý Kiếm Ngâm xóa khỏi tờ giấy.
Sau đó hắn lại thận trọng suy nghĩ một chút, rồi mới viết lên hai chữ Sở Dương ở dòng cuối cùng!
Đằng sau cái tên Sở Dương là một dấu chấm hỏi đỏ chói.
Xong xuôi, hắn lùi ra sau hai bước, đi đi lại lại suy nghĩ một lúc nữa, cuối cùng mới vung tay đem cái tên Sở Dương xóa đi, chỉ để lại một dấu chấm hỏi.
"Chỉ sợ việc này sẽ gây nên một tràng phong ba bão táp."
Khổng Kinh Phong cau mày:
"Hiện tại, nội bộ của Thiên Ngoại Lâu chúng ta đang rất bất ổn, hôm nay lại xảy ra chuyện này, vô tình kéo Mạnh sư đệ vào cuộc."
"Mạnh sư đệ không dính dáng vào đâu. Với tính cách của hắn thì trừ phi là Thiên Ngoại Lâu bị tiêu diệt, nếu không hắn sẽ không để trong lòng hết thảy mọi chuyện."
Ô Vân Lương lắc đầu, giọng điệu có phần quả quyết, sau đó sắc mặt hắn tối sầm lại:
"Thạch Thiên Sơn kia... thật đúng là kém cỏi như thế sao?"
Trong lời nói của hắn có mang theo vài phần thất vọng.
"Vâng!"
Ấn tượng của Ô Thiến Thiến về Thạch Thiên Sơn vô cùng kém, dù thường ngày hắn được mọi người khoa trương, gắn cho cái mác là thành thục, chững chạc nhưng trong lòng của nàng, hắn chỉ là một tên đầu heo siêu cấp, hơn nữa còn là một tên siêu cấp đần độn!
Bất trị!
Ô Vân Lương thở dài thật sâu.
Đối với việc này, hai người bọn họ cũng không nhiều lời, đương nhiên là cũng không có để ở trong lòng. Chẳng qua là đám tiểu bối đùa giỡn mà thôi, không ảnh hưởng gì đến đại cuộc. Hiện tại, vẻ sầu lo trên mặt hai người đều là do việc phiền lòng khác!
Ô Vân Lương phất tay, Ô Thiến Thiến hiểu ý liền rút lui ra ngoài. Trong thư phòng lúc này chỉ còn lại có hai người.
"Đại ca, tiểu đệ đề nghị..." Khổng Kinh Phong thử thăm dò nói.
"Không cần vội." Ô Vân Lương khoát tay, thần sắc đầy vẻ âu lo.
Khổng Kinh Phong trầm mặc một hồi, sau đó trầm giọng nói:
"Thiên Ngoại Lâu truyền tới thế hệ chúng ta cũng mới chỉ là đời thứ bảy. Tổ sư đời thứ nhất sáng lập tông phái, trở thành một trong bảy môn phái đứng đầu của Hạ Tam Thiên, được hưởng thụ sự cung phụng của hoàng gia, vô cùng vinh hiển. Nhưng đến đời thứ hai thì mối mâu thuẫn với Đại Triệu hoàng gia bắt đầu trở nên quyết liệt, khiến cho thanh danh của Thiên Ngoại Lâu chúng ta xuống dốc không phanh. Các cao thủ của môn phái chúng ta bị đuổi giết khắp nơi, chết mất hơn phân nửa. Cũng may mà nhị sư tổ trong lúc vô tình đã giúp cho hoàng gia một đại ân, mặc dù quan hệ cùng hoàng gia không còn tốt đẹp như xưa, nhưng ít ra cũng giúp Thiên Ngoại Lâu miễn cưỡng khôi phục lại một chút, trùng kiến lại được Cửu Phong - Nhất Viên.
Đến đời sư tổ thứ ba, sinh ra vô số người kinh tài tuyệt diễm, đều là anh hùng kiệt xuất. Vốn tưởng rằng bổn môn sẽ hưng thịnh trở lại, nhưng thật không ngờ rằng chính bởi có quá nhiều nhân tài mà lại dẫn đến phân tranh trong nội bộ, tự giết hại lẫn nhau. Thiên Ngoại Lâu chúng ta bị tổn thương nguyên khí nặng nề, chỉ có thể ra mệnh lệnh ngăn đệ tử nội môn không được chém giết lẫn nhau.
Cho đến hiện tại, trong Cửu Phong - Nhất Viên, ngoại trừ Tử Trúc Viên của Mạnh sư đệ là đứng ngoài cuộc, những nơi khác lúc nào cũng ngấm ngầm dấy động can qua! Thực lực của môn phái lại một lần nữa tổn thất nghiêm trọng, điều này đã nằm trong dự đoán.
Thiên Ngoại Lâu từ một trong những môn phái đứng đầu lại rớt xuống mức như bây giờ, chỉ là một môn phái nhị lưu tầm thường..."
Thanh âm của Khổng Kinh Phong lúc đầu còn có chút dè dặt, nhưng sau đó càng nói thì càng thêm sôi sục:
"Đại sư huynh, thoạt nhìn thì Cửu Phong - Nhất Viên có quy mô rất lớn, nhưng mỗi nơi đều có tâm tư riêng của mình, thà không có còn hơn!
Môn phái chúng ta cứ phân tán như thế, chưa kể đến nội gián nhiều vô kể. Thiên Ngoại Lâu thực sự đang đứng trước nguy cơ trùng trùng... Bảy đại môn phái năm đó, hiện nay chỉ còn lại có sáu. Vị trí còn lại thì Hồng Trần Hiên, Tâm Kiếm Trai đều nhìn chằm chằm từ lâu. Bọn chúng chính là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của chúng ta! Lại còn thêm Thần Đao Các, Hắc Huyết Minh có huyết hải thâm cừu với chúng ta thì lại càng muốn chúng ta chết.
Thiên Ngoại Lâu chúng ta hiện giờ đã như chỉ mành treo chuông!"
Sắc mặt Khổng Kinh Phong buồn bã:
"Đại sư huynh, không thể không vội a... !"
"Những gì ngươi vừa nói chẳng lẽ ta lại không biết hay sao?"
Ô Vân Lương thở dài:
"Mà ngươi cũng chỉ mới đề cập đến nhân tố giang hồ cùng nhân tố bên ngoài thôi. Còn nguy cơ thật sự của chúng ta, ngươi lại chưa có nói đến...
Thiên Ngoại Lâu trong mấy năm này, nam đệ tử đời thứ tám có gần sáu trăm người, còn chút hữu dụng nhưng lại ít ỏi. Mà nữ đệ tử, mười năm trước không đến năm mươi người mà bây giờ đã gần một trăn năm mươi người! Hơn nữa mặc dù tư chất có hạn nhưng dung mạo lại xinh đẹp như hoa..."
Ô Vân Lương thở dài, chắp tay đi đến trước cửa sổ, trầm mặc nói:
"Cái này đúng là vong tông diệt phái! Sắc đẹp là mầm mống của tai họa!"
Ô Vân Lương thản nhiên nói tiếp:
"Ở cái thế giới mà kẻ mạnh làm vua như thế này, sắc đẹp chính là một loại tài nguyên mà cũng là họa nguyên. Thiên Ngoại Lâu đã xuống dốc lắm rồi, chỉ cần đám đệ tử đời thứ tám hành tẩu giang hồ thì sẽ dẫn đến phân tranh vô tận!"
"Là họa nguyên, nhưng chưa hẳn không phải là tài nguyên!"
Khổng Kinh Phong bác bỏ:
"Bọn chúng hành tẩu trong giang hồ chưa biết chừng có thể mang đến cho Thiên Ngoại Lâu chúng ta rất nhiều trợ lực!"
"Ngươi cảm thấy có thể sao?"
Ô Vân Lương cười giễu cợt:
"Sắc đẹp trong mắt đại đa số cường giả chẳng qua cũng chỉ là một loại công cụ mà thôi.
Thiên Ngoại Lâu hiện tại đang phải đối mặt với thù trong giặc ngoài. Nếu theo đề nghị của ngươi, ép buộc Cửu Phong - Nhất Viên hợp lại làm một để tập trung quyền lực về trung tâm thì chỉ sợ sẽ dẫn đến tình trạng môn phái bị chia năm xẻ bảy rồi rơi vào cảnh tan vỡ!"
Ô Vân Lương nói một cách nặng nề:
"Đến lúc đó, nếu kẻ thù thừa dịp tấn công, Thiên Ngoại Lâu sẽ lập tức bị tiêu diệt...
"Dĩ độc trị độc, lời này tuy là không sai, nhưng nếu làm vậy chỉ sợ chúng ta sẽ tan nát ngay lập tức! Huống chi là địch nhân của chúng ta không chỉ có chừng đó..."
Ô Vân Lương muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi, tựa hồ có gì đó khó nói.
Khổng Kinh Phong không cam lòng nói:
"Không lẽ cứ mặc kệ vậy sao? Mặc cho môn phái từ từ xuống dốc?
"Cần phải mượn ngoại lực..."
Lúc Ô Vân Lương nói đến mấy chữ mượn ngoại lực, sắc mặt hắn trở nên phức tạp dị thường, giống như là gằn từng chữ, thần sắc trong mắt cho thấy hắn dường như quyết chiến đến cùng. Sau đó hắn không nói thêm câu gì nữa, trầm mặc nhìn bản danh sách trong tay, thật lâu không nói lời nào.
"Những nữ đệ tử này nên xử lý như thế nào?"
Nội tâm Khổng Kinh Phong vừa buông lỏng, liền hỏi.