Quyển 1 - Chương 29: Lòng lang dạ sói

Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Phong Lăng Thiên Hạ 03-07-2023 11:37:06

Không thể không nói, cảm giác của Thạch Thiên Sơn rất chuẩn. Tất cả những thê thảm của hắn hiện giờ hoàn toàn là do một tay Sở Dương tạo thành. Trong khoảng thời gian này, Sở Dương lại "tỉ mỉ chăm sóc" Thạch Thiên Sơn rất cẩn thận, mỗi ngày đều đến gặp hắn một lần. - Đại sư huynh! Huynh sao rồi? Hôm nay đệ đã đột phá Vũ Đồ cấp năm đấy. - Đại sư huynh! Hôm nay đệ đột phá cấp sáu rồi. - Đệ đạt tới cấp bảy rồi... ! Từng cái "tin tốt lành" này làm cho Thạch Thiên Sơn cảm thấy mình như bị vạn tiễn xuyên tâm. Trong lòng càng lúc càng buồn bực khiến cho vết thương của hắn càng chậm khôi phục, thậm chí còn bị chuyển biến xấu đi. Nhưng điều mà Thạch Thiên Sơn không nên làm nhất chính là, bởi vì hắn quá hận Sở Dương nên cũng hận luôn cả Mạnh Siêu Nhiên và Đàm Đàm. Hận tới mức thấu xương! Dựa vào cái gì mà Sở Dương có thể tiến cảnh nhanh như vậy? Đây nhất định là Mạnh Siêu Nhiên đã thiên vị. Sư phụ nhất định có loại linh đan diệu dược nào đó có thể làm cho tu vi tăng lên rất nhanh! Ở với hắn nhiều năm như vậy mà hắn không cho ta, mà lại đi cho Sở Dương! Nhất định là như vậy! Sự ghen ghét trong lòng của Thạch Thiên Sơn ngày càng nặng, dần dần nó mơ hồ đã trở thành thù bất cộng đái thiên! Những ngày sau đó, mặc dù thái độ của Mạnh Siêu Nhiên tuy lãnh đạm nhưng vẫn rất chiếu cố Thạch Thiên Sơn, thậm chí còn không tiếc hao phí công lực để nối lại kinh mạch, chữa thương giúp hắn giảm bớt đau khổ, rồi lại khổ cực tìm kiếm linh dược để hắn khôi phục... Nhưng Thạch Thiên Sơn thì lại bị thù hận che mờ mắt, hắn hận đến mức nghiến răng nghiến lợi cả với người sư phụ đối với mình có ân trọng như núi này. Cho nên... Thạch Thiên Sơn muốn trả thù! Bên ngoài phòng của Thạch Thiên Sơn có một cái ao nhỏ ước chừng nửa gian phòng, sâu hơn một trượng. Nước suối chảy từ đỉnh núi Tử Trúc Viên đi qua đây chảy đầy ao, sau đó mới lại tiếp tục đi xuống bên dưới tạo thành một dòng suối nhỏ uốn lượn quanh núi. Vì vậy cho nên nước trong cái ao này trong tới mức có thể nhìn thấy đáy. Thường ngày đám người Sở Dương đều lấy nước uống từ chỗ này. Lúc này, Thạch Thiên Sơn từ trên giường đang cố gắng chống người dậy, lén lút lấy một bọc giấy ra từ dưới giường. Nếu quan sát kỹ, đây chính là Ngũ Canh Đoạn Hồn tán. Thứ này gồm năm loại kỳ độc trộn lẫn với nhau, chúng vô sắc vô vị và quan trọng nhất là chúng không có thuốc giải! Nếu bỏ vào thức ăn thì ngược lại giống như mỹ vị phụ gia làm kích thích cảm giác thèm ăn của người ta. Đôi môi của Thạch Thiên Sơn hơi run rẩy, ngay cả ngón tay của hắn cũng run lên. Nhưng hắn vẫn kiên quyết với lấy ngọn nến ở đầu giường, tay phải hắn giơ lên cắt lấy một đoạn... Mặt hắn lúc đỏ lúc trắng, tựa như trong lòng hắn đang tranh đấu kịch liệt. Nhưng mà tay của hắn vẫn không dừng lại, đem trọn một gói Ngũ Canh Đoạn Hồn tán đổ vào trong cái lạp hoàn*. Ngay sau đó hắn lại giấu tất cả vào trong chăn. Nếu ta đã ra nông nỗi này, vậy thì các ngươi cũng đừng hòng mà sống tốt được! Dù sao bản thân ta cũng đã trọng thương, cho dù người ở đây có chết sạch thì cũng sẽ không có ai hoài nghi ta cả! Nếu Tử Trúc Viên chỉ còn lại một mình ta, chưởng môn chắc chắn sẽ niệm tình cũ mà ưu đãi, nếu như vậy thì ta mới còn có cơ hội. Dù ta không dựa vào Mạnh Siêu Nhiên ngươi nữa thì ta cũng vẫn có thể thành công được! Chết đi! Tất cả hãy chết hết đi! Lúc này Thạch Thiên Sơn dường như đã lâm vào trạng thái điên cuồng. Mặt trời chậm rãi nhô lên treo cao trên đỉnh đầu. Thạch Thiên Sơn nghiêng lỗ tai nghe ngóng, sau đó hắn nghiến răng... , một cái lọ nhỏ từ trong tay hắn bắn thẳng ra ngoài. ''Tõm ... !'' Chiếc lọ này đã rơi vào trong ao. Thạch Thiên Sơn thở phào một hơi, hắn chán nản nằm trên giường, trong mắt hiện lên vẻ áy náy cùng hổ thẹn, nhưng ngay sau đó lại lộ ra sự ngoan độc và điên cuồng. Hắn nghiến chặt răng, tay phải nắm chặt cái chăn đắp trên người đến nỗi làm nó rách một lỗ. Một lúc sau rốt cục hắn cũng thả lỏng người ra, khóe miệng lộ ra một nụ cười khoái ý. Nước trong ao chảy đi liên tục, nếu thả độc vào một cách trực tiếp thì để càng lâu sẽ càng nhạt đi. Nhưng nếu để nó trong lạp hoàn thì sẽ làm quá trình khuếch tán của nó chậm lại. Dựa theo thời gian ăn cơm trưa hàng ngày thì chính là lúc này đây. Hắn tính thời gian khá chuẩn, qua chừng gần một khắc thì chợt tiếng kẽo kẹt vang lên. Đó chính là thanh âm của chiếc thùng gỗ mà Đàm Đàm mang đi xách nước. Thạch Thiên Sơn vội vàng chui lại vào trong chăn, hai mắt nhắm lại, miệng rên rỉ hai tiếng... Sau một lúc lâu, tiếng "Lạch cạch..." của xoong nồi vang lên, rồi giọng ca quái dị của Đàm Đàm truyền đến, sau đó là mùi thơm nức mũi của đồ ăn truyền lại. Thạch Thiên Sơn thầm nở nụ cười ngoan độc. *** Ba người Mạnh Siêu Nhiên, Đàm Đàm và Sở Dương ngồi quây quần bên bàn ăn, nhìn đồ ăn trên bàn đang tỏa ra mùi thơm nức mũi. Đôi mắt 'bồ câu' của Đàm Đàm lúc này đang nhìn sư phụ, nhưng bụng thì lại kêu ùng ục, chỉ chờ Mạnh Siêu Nhiên mở miệng là hắn sẽ xông vào làm dũng sĩ diệt mồi ngay. Nhưng Mạnh Siêu Nhiên khi nhìn những món này thì lại nhíu mày. Màu sắc của đồ ăn hôm nay không giống với bình thường, mùi đậm hơn. Có vẻ như... thơm quá mức bình thường. Có điểm cổ quái! Hắn cảm giác được có gì đó không thích hợp. Mạnh Siêu Nhiên trầm mặc suy nghĩ, vừa mới cầm đôi đũa lên lại từ từ đặt xuống. Hắn nghiêng đầu nhìn Sở Dương bên cạnh, hắn thấy Sở Dương cũng đang nghiêng đầu nhìn đồ ăn trên bàn giống như đang suy nghĩ cái gì đó. Mạnh Siêu Nhiên cảm thấy rất ngạc nhiên. Sở dĩ mình thấy lạ là do kinh nghiệm giang hồ tích lũy mấy chục năm nay, cộng thêm sự cẩn thận và cảm giác nhạy bén do vô số lần vào sinh ra tử mới có được. Nếu đổi lại là người bình thường thì làm gì có ai lại chú ý mùi thơm của thức ăn này có điều dị thường chứ? Chỉ sợ họ lại càng ăn nhiều nữa là khác. Nhưng Sở Dương làm sao có thể nhận ra được điều này? Hắn chỉ mới mười sáu tuổi, hơn nữa còn chưa từng đi ra ngoài, làm sao lại có được khả năng quan sát tốt đến như thế? - Đàm Đàm, đồ ăn này là con làm à? Sở Dương bình tĩnh, mỉm cười hỏi. - Đúng thế, mọi người mau ăn đi, thơm như thế này cơ mà... Con không nhịn được nữa rồi! Đàm Đàm đáng thương năn nỉ. Sở Dương như nghĩ ra điều gì đó, hắn nhìn cái ao nhỏ đang nhẹ nhàng gợn sóng bên ngoài. Cổ tay khẽ đảo một cái, trong tay hắn liền xuất hiện một cái ngọc trâm, chọc vào những món trên bàn. Cây trâm ngọc liền đổi sắc biến thành màu xanh tím làm cho người ta sợ hãi. Đàm Đàm biến sắc, suýt nữa thì hét lên. Sở Dương cũng không quay lại, tựa như đã sớm biết trước Đàm Đàm cũng sẽ phản ứng như vậy. Hắn khẽ giơ tay ra bịt miệng Đàm Đàm lại, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào những món trên bàn, trầm giọng nói: - Đàm Đàm không có khả năng hạ độc chúng ta, là do nước trong ao có vấn đề! Trong lòng Mạnh Siêu Nhiên lại chấn động, bởi vì hắn cũng vừa mới nghĩ đến điểm này. Đàm Đàm là người nấu cơm, nó không thể nào hạ độc được. Hơn nữa hắn nhìn Đàm Đàm lớn lên từ nhỏ, Đàm Đàm thậm chí còn chưa bao giờ tiếp xúc với độc dược. Nó làm sao mà hạ độc được? Mạnh Siêu Nhiên hít một hơi thật sau, lồng ngực phập phồng. Đột nhiên gương mặt hắn lộ ra vẻ giận dữ, quay đầu lại nhìn thẳng về gian phòng của Thạch Thiên Sơn. - Để con đi! Sở Dương khẽ nói. - Con? Con định xử lý thế nào? Sắc mặt Mạnh Siêu Nhiên rất khó coi. - Nói chung làm cho hắn vừa lòng là được. Sở Dương nói thản nhiên. Nhãn thần Mạnh Siêu Nhiên khép lại, hắn cười nhẹ: - Vậy thì con đi đi. Dừng lại một chút, hắn nói tiếp: - Đừng nói gì quá đáng! Cho nó một cơ hội để giải thích. Có lẽ cũng không phải là nó cũng chưa biết chừng. Thanh âm của hắn rất nhỏ, nhưng trong đó hàm chứa sự chua xót và mệt mỏi. Dù sao Thạch Thiên Sơn cũng là người đồ đệ hắn đã dạy dỗ bảy, tám năm nay! Sở Dương thay hắn xử lý chuyện này, cũng chính là vì hắn hiểu và thông cảm cho tâm tình của Mạnh Siêu Nhiên. Trong lòng Mạnh Siêu Nhiên cũng vì việc này mà vô cùng phẫn nộ, nhưng ngược lại cũng vì Sở Dương khéo hiểu lòng người mà cảm thấy vui mừng. Sở Dương khẽ gật đầu, bưng khay đồ ăn đã chuẩn bị trước cho Thạch Thiên Sơn lên. Tới trước phòng của Thạch Thiên Sơn, hắn nửa cười nửa không nói: - Đại sư huynh, ăn cơm thôi! - Không phải Đàm Đàm vẫn luôn đưa cơm cho huynh à? Hôm nay sao lại là đệ thế? Thạch Thiên Sơn nghi hoặc nhìn Sở Dương, hỏi. - Cái tên Đàm Đàm kia hôm nay mệt không dậy nổi rồi. Sở Dương mỉm cười thân thiện nói: - Ba sư huynh đệ chúng ta, đệ hay là Đàm Đàm đến thì chẳng phải là cũng giống nhau sao? Thời gian vừa qua đại sư huynh hết lòng giúp đỡ bọn đệ như vậy, tình thâm nghĩa trọng, tiểu đệ nghĩ mình cũng nên làm chút gì đó báo đáp huynh. Thạch Thiên Sơn hừ một tiếng: - Hôm nay khẩu vị của ta không tốt lắm, không muốn ăn. Ngươi cứ để ở bên đó đi. Nói đùa à? Hắn biết rõ bên trong có độc, hơn nữa còn là tự tay hắn hạ độc, làm sao mà hắn dám ăn chứ? Bên ngoài Mạnh Siêu Nhiên vẫn đề tụ công lực để nghe ngóng động tĩnh bên trong, vừa nghe thấy Thạch Thiên Sơn nói như vậy thì không nhịn được nữa mà hừ một tiếng. Hắn vẫn không thể tưởng tượng được, đồ đệ do mình dạy dỗ bảy, tám năm nay, bây giờ lại muốn hạ độc giết mình? Cho nên dù hắn biết chuyện này đã hai năm rõ mười rồi, nhưng vẫn bảo Sở Dương cho Thạch Thiên Sơn một cơ hội để giải thích. Trông cậy vào một tia hi vọng vậy. Nhưng lúc này khi nghe những lời mà Thạch Thiên Sơn nói, thì trong lòng hắn đã hết hi vọng rồi. Sở Dương cười híp mắt: - Không ăn sao được? Người là sắt, còn cơm là thép. Huống chi huynh còn bị thương, cần phải bổ sung dinh dưỡng mới mau hồi phục được. Sư huynh! Huynh mau ăn chút gì đi, ăn hết thì chắc chắn là sẽ khỏe lên đấy. Thạch Thiên Sơn nhíu mày, giọng chán ghét: - Đã bảo không ăn là không ăn, ngươi ra ngoài đi. - Sao lại không ăn... Chẳng lẽ bên trong có độc à? Sở Dương thành khẩn: - Đại sư huynh, chúng ta là sư huynh đệ với nhau đã nhiều năm nay, chẳng lẽ tiểu đệ có thể hạ độc huynh hay sao? Huynh nhanh ăn đi! - * Lạp hoàn: dùng sáp tạo thành một cái lọ hình tròn, bên trong đựng thuốc viên. Ngày xưa người ta còn sử dụng những lọ tròn này để dấu mật thư.