Đệ Ngũ Khinh Nhu không còn nói tiếp mà rót một ly rượu, uống một cách từ từ.
Vầng trăng rằm sáng tỏ dần dần trôi về phía Tây. Trong lương đình, bóng cây cũng lay động khe khẽ theo ánh trăng vằng vặc.
"Ta muốn tự tay viết thư cho Thiết Bổ Thiên để đón gia quyến của Số Một trở về" Đệ Ngũ Khinh Nhu uống liên tiếp năm sáu ly rượu, đột nhiên lẳng lặng lên tiếng.
"Chuyện này... chưa chắc Thiết Bổ Thiên đã đáp ứng đâu!?" Hàn Bố Sở thầm chấn động. Đệ Ngũ Khinh Nhu tự mình viết thư, đây chính là muốn bày tỏ thái độ! Muốn tự đưa danh dự của mình vào tay Thiết Bổ Thiên, cho y có cơ hội vũ nhục một phen ư?
Như vậy liệu phải tổn hại bao nhiêu uy tín?
"Thiết Bổ Thiên sẽ đồng ý!" Đệ Ngũ Khinh Nhu thản nhiên nói: "Truyền cho Đổng Vô Pháp, lệnh y trong thời gian ngắn nhất cử đại quân tiến công với tốc độ nhanh nhất, không từ mọi giá phải hạ thủ hai thành quách của Thiết Vân, mở ra cánh cửa Thiết Vân!"
"Ta muốn nói với Thiết Bổ Thiên, nếu như hắn trả lại gia quyến của Số Một, Đại Triệu sẽ rời khỏi hai thành quách này!"
Hàn Bố Sở lại thầm chấn động nhưng không dám nói gì. Đây rõ ràng là một quyết định khinh suất trong cơn thịnh nộ của Đệ Ngũ Khinh Nhu. Điều này chứng tỏ cái chết của Số Một khiến hắn bị đả kích đến bực nào.
"Đây sẽ là lần cuối cùng trong đời Đệ Ngũ Khinh Nhu ta làm việc theo cảm tính!" Đệ Ngũ Khinh Nhu ngẩng đầu ngước lên nhìn bầu trời, lẳng lặng nói: "Và Số Một xứng đáng để ta làm vậy!"
Hàn Bố Sở rốt cuộc cũng đã hiểu.
Người mà Đệ Ngũ Khinh Nhu coi trọng nhất trong đời chỉ có mỗi Số Một. Nói cách khác, chỉ có Số Một mới khiến Đệ Ngũ Khinh Nhu không khống chế được cảm xúc.
Nhưng Số Một giờ đây đã chết! Cho nên Đệ Ngũ Khinh Nhu mới quyết tuyệt như vậy, cũng là hành động từ giã quá khứ của bản thân mình.
Một trận đại chiến! Bất kể hai nước chết bao nhiêu người và chết những ai thì tất cả chỉ để bồi táng cho huynh đệ của hắn! Cũng để chôn nốt quãng đời mười năm đã chết của Đệ Ngũ Khinh Nhu!
Từ đây về sau, Đệ Ngũ Khinh Nhu sẽ càng không có bất kì nhược điểm nào nữa. Lần này hắn vọng động nhìn thì giống như khinh suất, nhưng trên thực tế cũng biểu hiện sự kinh sợ. Hơn nữa, Hàn Bố Sở tin rằng Đệ Ngũ Khinh Nhu nhất định đã có chuẩn bị đằng sau.
"Vân Hạc ở thành Thiết Vân không phải là kế lâu dài. Nếu trước khi hai vị Vương tọa chưa kịp hồi phục thương thế mà đã bị tra ra, thì hậu quả khó mà tưởng tượng được!" Trong mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu hiện lên men say, nhưng dòng suy nghĩ vẫn còn rất minh mẫn. Hắn quả quyết: "Trận đại chiến này chính là lời cảnh cáo của ta! Một bức thư cũng là tâm ý của ta! Đến lúc đó, đã có Vân Hạc quang minh chính đại đón gia quyến Số Một trở về nước. Khắp thiên hạ, ai dám cản đường ta sẽ diệt kẻ đó!"
Hàn Bố Sở toát mồ hôi lạnh ào ào.
"Lẽ nào gia quyến ở bên đấy lại chính là gia quyến thật sự của Số Một?" Hàn Bố Sở không thể nào hiểu được, sao người như Số Một lại có thể làm một việc ngu ngốc đến như thế?!?
"Trước khi đi, Số Một đã chuẩn bị đập nồi dìm thuyền!" Trong mắt Đệ Ngũ Khinh Nhu thoáng hiện vẻ đau thương: "Ta sẽ dốc sức nuôi dưỡng hậu nhân của hắn nên người!"
Hàn Bố Sở im lặng không nói.
Điểm này không một ai có thể ngờ đến. Ngay cả Sở Dương cũng không ngờ được, vợ con của Đường Tâm Thánh lại ở Thiết Vân quốc và thực sự là vợ chưa cưới lẫn huyết mạch của hắn.
Người này đúng là một tên điên!
Thành Thiết Vân đã hoàn toàn biến thành nồi nước sôi sùng sục!
Nơi nào cũng huyên náo như là hàng chợ!
Không thể không nói, lực lượng quần chúng là vô cùng, trí tuệ quần chúng là vô tận
Sau khi mệnh lệnh của Sở Dương vừa hạ xuống, ba vị lão đại xã hội đen đã túm lại với nhau bàn bạc, sau đó đã cho ra một biện pháp cực kì ổn thỏa: Chia Thiết Vân thành ra năm khu Đông Tây Nam Bắc và Trung, chính xác đến từng con phố, tận từng hộ gia đình.
Sau đó, các chức các ti xua hết những kẻ ngoại tỉnh đến từ nơi khác trong năm khu vào một bãi đất rộng như lùa heo. Kế đến, Thành Tử Ngang đại nhân kết hợp với các nha môn trong kinh thành kiểm tra từng nơi một, kiểm tra xong mà thấy ai khả nghi thì gông cổ lôi thẳng về...
Kể từ đó toàn thành bộc phát sự hoảng loạn vô kể nhưng có điều đã thật sự đã phát hiện không ít gian tế. Có vài tên gian tế tố chất không ra gì, sau khi bị thộp cổ đã bắt đầu dao động. Chúng thuộc loại đã không kiên định lại còn tham sống sợ chết, lại vừa chả biết giữ miệng. Vừa hơi "thân thiết", chúng đã bắt đầu khai toẹt ra đường dây lẫn đồng bọn bên ngoài...
Trong quá trình này, lại có thể bắt được một tên Ngân Mã Kỵ Sĩ! Chuyện này thật đúng là quái dị...
Quân cảnh vệ của Thiết Vân thành, quân đội trị an cộng thêm quân bảo vệ Vương thành... Tính sơ ra cũng có đến gần hai mươi vạn người tham gia vào hành động lần này.
Trước mắt đã lục soát mất hai ngày một đêm, phạm vi đã thu hẹp còn một nửa. Bây giờ đã là nửa đêm, nhưng vẫn phải tăng ca tăng giờ. Đặc biệt là đám côn đồ hơn một vạn tên, chúng cứ như được uống thuốc kích thích gầm gừ luôn miệng, tinh thần làm việc tăng lên cả trăm lần...
Ngay cả Thành Tử Ngang cũng không chịu nổi phải đỏ quạch mắt vì thức đêm, nhưng ba vị lão đại xã hội đen thì trông vẫn hơn hớn như hoa, tinh thần phơi phới...
"Tình thế ngày càng trở nên nghiêm trọng! Nếu như mãi cứ như thế này, e rằng chưa đến ngày thành công thì họ đã lục soát đến cả nơi của chúng ta rồi!" Trong nơi ẩn náu lâm thời, Trình Vân Hạc chau mày khổ tâm suy tư tìm đối sách.
Âm Vô Pháp vì dược lực mạnh mẽ của Linh ngọc sâm nên đã khôi phục được ba phần công lực, nhưng Khổng Thương Tâm lại chưa khôi phục nổi ba thành. Hai người đối mặt với tình huống như vậy thì coi như hết đường xoay sở.
Nếu như chỉ có hai người họ thì dễ nói rồi, nhưng hiện tại vấn đề là có năm sáu mươi người. Cứ lục soát như thế này thì quả thực lộ ra mục tiêu quá lớn...
"Cách duy nhất bây giờ là phải xé lẻ ra!" Trình Vân Hạc nói: "Tất cả mọi người phải phân tán thêm một lần nữa để tránh sự vây bắt của đối phương. Cho dù có bị bắt thì cũng không phù hợp với số người, hơn nữa chứng cứ lại không đủ cho nên chúng sẽ phải thả người."
"Vậy không được! Thế thì lực lượng sẽ bị phân tán, há chẳng phải là con mồi đợi làm thịt hay sao?" Âm Vô Pháp nói: "Theo ý kiến của ta, chi bằng chúng ta phá vòng vây, thoát đi thôi!"
"Phá vây?" Trình Vân Hạc lạnh lùng nói: "Hai mươi vạn đại quân bao vây kín thành, đây lại là kinh đô của Thiết Vân, là trái tim của Thiết Vân quốc, ngài muốn tất cả bay thẳng một mạch về Đại Triệu chắc?"
"Hãy làm như lời của Trình đại nhân!" Khổng Thương Tâm rầu rĩ nói: "Phá vòng vây tuyệt đối không thể được! Ngay cả Hoàng tọa cấp chín bị hai mươi vạn đại quân bao vây, e rằng cũng phải chết vì mệt. Huống hồ là chúng ta..."
Trình Vân Hạc nhíu mày nói: "Ta đây lại dễ! Ta là người đọc sách, không biết võ công ắt bọn họ sẽ không nghi ngờ gì, nhưng những người khác quả thật là... tuyệt đối sẽ rơi vào dạng nghi ngờ trọng điểm. Chỉ cần một người thiếu kiên nhẫn thì mọi sự đều sụp đổ!"
"Nhất là hai người các ngài... Dung mạo quá rõ ràng, hơn nữa lại chưa lành hẳn vết thương. Một khi bị phát hiện, tình hình sẽ bất lợi!" Trình Vân Hạc nói tiếp: "Nếu như hai vị Vương tọa không ngại, thì cứ trốn vào chiếc hầm này... Có được không?"
Khổng Thương Tâm và Âm Vô Pháp đồng thời trợn mắt trắng dã.
Những lời này của Trình Vân Hạc chính là muốn nói cho hai người họ nghe. Cũng chỉ có hai người bọn họ mới có khả năng ỷ vào thân phận, chuyện mất kiên nhẫn là dễ xảy ra nhất.
Hai người họ đều là Vương tọa, thân phận tôn quý đến nhường nào? Sao lại có thể trốn vào chiếc hầm này như đám chuột chui lủi? Cho nên hắn mới khéo léo nói trước...
"Chỉ là tạm thời tránh phong thanh..." Trình Vân Hạc nói.
"Cũng được!". Khổng Thương Tâm nhíu mày: "Ôi dào, lão tử ở Thượng Tam Thiên cũng bị người ta tiễu trừ hết bảy tám năm, ta cũng đã quen con mẹ nó rồi..."
"Ta cũng vậy! Năm xưa đi ám sát, hố phân ta cũng từng lủi vào rồi..." Âm Vô Pháp nín thở, căm phẫn nói.
Trình Vân Hạc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỗ bọn họ trốn cũng chính là nơi trung tâm nhất của Thiết Vân thành, cách hoàng cung cũng không xa mấy. Có câu "dưới đèn thì tối" chính là đạo lý này.
"Mặt khác, ta cũng đã nghĩ cách khiến cho Cao Vị Thành bỏ nhỏ cho Đỗ Thế Tình tạo thành vài cơn hỗn loạn, có điều làm vậy thì khá nguy hiểm. Cao Vị Thành có thể hay không... chẳng qua đến nông nỗi này thì đã bất chấp rồi..." Trình Vân Hạc cau mày lảm nhảm một mình, nói đến đây liền im bặt.
"Xé lẻ ra, lập tức sơ tán! Nếu có khả năng thì cứ thông báo cho nhau một ngày một lần! Nếu không được thì cũng chẳng cần miễn cưỡng, tất cả lấy an toàn làm trọng!"
Theo mệnh lệnh của Trình Vân Hạc, năm sáu mươi người đang có mặt lập tức sơ tán như mây lùa gió cuốn, chỉ để lại mười người bảo vệ Khổng Thương Tâm và Âm Vô Pháp. Những người này đều là cao thủ, nếu đơn thương hành động hoặc muốn tránh sự vây bắt của binh lính vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Không thể không nói, nếu dựa theo sắp xếp của Trình Vân Hạc, chỉ cần không có chuyện ngoài ý muốn thì hai vị Vương tọa nấp trong Thiết Vân Thành chắc chắn sẽ không bị phát hiện. Tất nhiên, tuy vẫn có tổn thất nhưng mất đi vài người thì vẫn bảo toàn được hầu hết lực lượng.
Du Vận là một võ sĩ hơn hai mươi tuổi có ước mơ tham gia vào Bổ Thiên Các đã lâu, nhưng vi tu của gã quá thấp nên cả vòng gửi xe cũng chả qua được. Hắn không được tham gia vào đợt truy quét toàn thành nên quá nản đi nhậu giải sầu. Sau khi uống một bữa đến nỗi say lết bánh mới lê ra khỏi tửu quán mà chả biết trời trăng gì. Gã chỉ cảm thấy hơi men trào lên, cóc cần biết đây là nơi quái nào bèn tìm một chỗ có vẻ êm ái bổ vật xuống, ngáy khò khò như trâu rống...
Đang lên cõi tiên, đột nhiên gã chợt cảm thấy mót lái liền thoát cơn mộng đẹp. Cứ mơ mơ màng màng, đang lúc mắt nhắm mắt mở bèn đưa bàn tay cởi lưng quần, móc thằng nhỏ ra bắt đầu...