Quyển 2 - Chương 36: Lịch sử không thể thay đổi sao?
Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
Phong Lăng Thiên Hạ03-07-2023 11:37:07
"Nhưng Đại Triệu đế quốc lại nắm được nhược điểm của hắn, chính ngay tại bốn chữ chiêu hiền đãi sĩ này!" Ô Vân Lương nặng nề nói: "Chiêu hiền đãi sĩ tự nhiên là ưu điểm, nhưng chính bởi vì chiêu hiền đãi sĩ cho nên sẽ phải ra vẻ thân thiết hòa đồng, mà hòa đồng thì lại chính là tạo cơ hội để thích khách lợi dụng! Cho nên rất nhiều người tại trước khi thành công thì bình dị gần gũi, nhưng khi công thành danh toại rồi thì lại trở nên khó gần. Đây cũng không phải biến chất, mà là vì an toàn!"
Sở Dương bên ngoài mặc dù bĩu môi khịt mũi, nhưng trong lòng lại sâu sắc thầm kêu một tiếng "Có lý" .
"Đại Triệu trước sau phái hai mươi mấy đợt sát thủ ám sát Thiết Bổ Thiên nhưng đều không công mà lui. Vậy nên bọn hắn muốn mượn tay Thiên Ngoại lâu ta." Ô Vân Lương cười lạnh một tiếng.
Sở Dương "Ai" một tiếng, nói: "Bởi vậy nên Đại sư bá ngài sau khi biết được kế hoạch của bọn chúng thì liền quyết định không vạch trần mà ngược lại sẽ tương kế tựu kế?"
"Không tệ!" Ô Vân Lương vuốt râu nói: "Bọn hắn đã muốn lợi dụng chúng ta, sao chúng ta lại không thể lợi dụng bọn hắn để thừa cơ quật khởi chứ?"
Sở Dương rốt cuộc cũng đã hiểu được nguyên nhân kiếp trước Thiên Ngoại lâu bị diệt! Hẳn là do Ô Vân Lương muốn nhân cơ hội hai nước có xích mích này để thừa cơ vùng lên, nhưng lại biến thành khéo quá hóa vụng. . .
Chỉ có điều chuyện này quá phức tạp.
Dù sao đối mặt với cái kiểu quái thai như Đệ Ngũ Khinh Nhu thì bất luận là ai cũng đều không dám chắc chắn bất kỳ điều gì cả! Thậm chí, coi như là kiếp trước được xưng tụng mỹ danh thần bàn quỷ toán Mạc Thiên Cơ thì nếu đem so với vị Tể tướng một nước Đệ Ngũ Khinh Nhu này cũng chỉ có thể cam bái hạ phong!
Đệ Ngũ Khinh Nhu được toàn bộ Hạ Tam Thiên đại lục vinh dự tán tụng: Một người còn hơn trăm vạn hùng sư! Nhắc tới người này thì cho dù là kẻ thù của hắn cũng không thể không bội phục mà thừa nhận, rằng quả thật hắn là độc nhất vô nhị từ xưa đến nay!
Người này thật sự là cái túi âm mưu trời sinh, một chính trị gia, nhà quân sự từ trong trứng! Hơn nữa hùng tâm vạn trượng, sở học toàn diện. Đã từng có người nói qua, kể cả Đệ Ngũ Khinh Nhu không biết tí võ công nào thì nếu hắn lên Thượng Tam Thiên ít nhất cũng có thể trở thành bá chủ một phương! Đánh giá tới mức này đã nghe rợn cả người!
Ô Vân Lương cũng đang mạo hiểm, tựa như đi dây làm xiếc trên vách núi vạn trượng vậy, chỉ cần không để ý một chút thì chính là phân thây toái cốt!
"Ta cũng biết là đang chơi với lửa!" Ô Vân Lương sắc mặt trầm trọng lo lắng: "Hơi không cẩn thận một chút là Thiên Ngoại lâu chắc chắn hủy diệt. Nhưng... nhưng lại không thể không chơi được."
Sở Dương gật gật đầu, đồng ý với ý kiến này.
"Đại Triệu vì áp dụng kế hoạch này mà mấy năm nay liên tục gây sức ép đặc biệt lợi hại lên Thiên Ngoại lâu ta, nhưng hết lần này tới lần khác không ép chúng ta tới mức chết hẳn mà chỉ mơ mơ hồ hồ đẩy dần chúng ta ngả về phía Thiết Vân thôi."
"Chỉ cần chúng ta ngả hẳn về phía Thiết Vân, bên trong lại có gian tế, hơn nữa. . . trừ Nhị sư bá của ngươi ra thì trong mười sư huynh đệ chúng ta vẫn còn có ba người nữa... đang cấu kết cùng với các môn phái khác. Đây cũng là lý do mấy năm gần đây những môn phái kia đối với chúng ta cũng ra sức chèn ép mạnh mẽ, ta ngờ rằng đây cũng là âm mưu của Đệ Ngũ Khinh Nhu. Bất quá ta vẫn chưa nhìn ra mục đích thật sự của hắn ở đâu. Nhưng có một điểm có thể khẳng định là tới khi chúng ta hoàn toàn ngả hẳn về Thiết Vân thì việc ám sát Thiết Bổ Thiên của hắn sẽ dễ dàng rất nhiều!" Ô Vân Lương lo âu nói.
"Đệ Ngũ Khinh Nhu chỉ cần Thiết Bổ Thiên chết, tịnh sẽ không để ý tới Thiên Ngoại lâu. Nhưng một khi Thiết Bổ Thiên đã chết thì Thiên Ngoại lâu chúng ta chắc chắn sẽ chỉ có một kết quả chính là tan thành mây khói mà thôi."
Sở Dương sắc mặt dần dần trầm xuống. Hắn không biết tất cả các chi tiết tỉ mỉ trong chuyện này nhưng lại biết một việc chính là: ở kiếp trước, Thiết Bổ Thiên hoàn toàn chính xác là sẽ chết, mà chết ngay hai tháng trước khi Thiên Ngoại lâu bị diệt!
Nếu Ô Vân Lương vẫn kiên trì đi theo cả kế hoạch như vậy thì bi kịch rất có thể sẽ lại một lần nữa tái diễn! Nhưng nếu Ô Vân Lương buông bỏ kế hoạch này thì Thiên Ngoại lâu dưới sự đả kích của triều đình cùng với các đại môn phái do một tay Đệ Ngũ Khinh Nhu sắp đặt chỉ sợ còn diệt vong nhanh hơn!
Hơn nữa hiện đã đâm lao phải theo lao, Thiên Ngoại lâu cùng Thiết Vân quốc đã nối xong quan hệ, cho dù không có Ô Vân Lương thì Lý Kính Tùng cũng có thể toàn quyền đại diện, hơn nữa còn danh chính ngôn thuận. Như thế thì kế hoạch của Đệ Ngũ Khinh Nhu tiến hành sẽ càng nhẹ nhõm!
Bằng vào khả năng bày mưu tính kế kinh thiên động địa của Đệ Ngũ Khinh Nhu thì hẳn làm chuyện này cũng chả khó khăn gì, thậm chí còn kiểu như tiện tay mà làm thôi nữa. Mà Đệ Ngũ Khinh Nhu sở dĩ chọn trúng Thiên Ngoại lâu thì ngoại trừ các nguyên nhân phía trên còn có một lý do nữa là: Thiên Ngoại lâu nằm rất gần biên giới giữa Đại Triệu và Vô Cực quốc! Hơn nữa ở đây núi cao rừng rậm, coi như là che dấu mười vạn đại quân cũng là thần không biết quỷ không hay!
Đây là địa điểm chiến lược cực kỳ trọng yếu!
Nếu Thiết Vân quốc diệt vong, Đại Triệu từ Thiết Vân xuất binh vượt qua Thiên Ngoại lâu thì chỉ không tới năm ngày đã có thể thần tốc tiến quân đánh tới nội địa Vô Cực quốc! Đến lúc đó, nếu mấy lộ binh mã từ các phía khác cũng đồng thời khởi binh xâm nhập thì hẳn Vô Cực quốc sẽ bị diệt trong vòng chưa tới một tháng!
Nói cách khác, Đệ Ngũ Khinh Nhu tầng tầng lớp lớp an bài, chỉ dùng một cái chìa khóa nho nhỏ Thiên Ngoại lâu này mà đã mở toang ra cánh cửa dẫn tới con đường thống nhất thiên hạ!
Kế hoạch cụ thể tất nhiên sẽ không chỉ đơn giản như vậy, chỉ sợ trong đó còn có vô số âm mưu, vô số thao tác, vô số gút mắc, những cái đó hết thảy Sở Dương đều không biết, nhưng hắn lại biết rằng kiếp trước tình hình phát triển hoàn toàn là như thế kia!
Vấn đề hiện tại chính là dù cho Sở Dương đã biết rõ hướng đi của cả sự tình nhưng hắn lại không có lực thay đổi!
Chẳng những không nghĩ ra biện pháp gì ngăn cản mà thậm chí nói ra cũng sẽ không ai tin tưởng. Độc giả thân mến, nếu bạn ra giữa đường nói một câu: ca là từ năm 2050 trở về, địa cầu lúc đó đã bị hủy diệt... Vậy thử xem trên đường có mấy người tin ngươi đây? Đoán chừng trăm miệng như một sẽ mắng chửi ngươi là thằng tâm thần a... Hơn nữa, chuyện địa cầu hủy diệt ngươi có thể ngăn cản sao? Tuy ngươi biết rõ lúc nào sẽ bị hủy diệt, nhưng biết rõ rồi thì có thể làm gì đây?
Sở Dương hiện tại chính là ở vào hoàn cảnh như vậy đấy. Hắn hiện tại chỉ là một đệ tử bình thường của Thiên Ngoại lâu mà thôi. Hắn có bản lãnh gì để nghịch chuyển cái vận mệnh do mấy trăm vạn đại quân của ba quốc gia tạo thành chứ?
Lần đầu tiên Sở Dương có một loại cảm giác: Lịch sử, là không thể nghịch chuyển nổi!
Coi như mình trọng sinh rồi thì sao, cũng chỉ là sự tình của một người mà thôi, cùng người khác chả có quan hệ gì cả. Lịch sử không thể nghịch chuyển, vậy Khinh Vũ làm sao bây giờ?
Làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ ta trọng sinh trở về mà vẫn phải trơ mắt nhìn bi kịch phát sinh sao?
Sở Dương tại thời khắc này đột nhiên dâng lên một loại cảm giác rất rõ ràng nhưng lại cũng rất mờ ảo, tinh thần của hắn cũng cứ như vậy tiến vào trong một loại cảnh giới kỳ diệu: nếu ta không thể cải biến chuyện này, vậy thì chứng tỏ rằng quả thật lịch sử là không thể cải biến rồi. Người chết thì cuối cùng vẫn sẽ chết. Cho dù làm cả trăm ngàn động tác thì mỗi người cũng đều đã được định sẵn vận mệnh tại đâu đó, không thể nghịch chuyển!
Không thể cải biến chuyện này, vậy thì ngay cả vận mệnh Mạc Khinh Vũ cũng sẽ không cách nào cải biến! Nhiều nhất chỉ là sớm mấy năm hoặc lùi lại vài năm mà thôi. Giống như Thạch Thiên Sơn, vốn bốn năm sau cũng sẽ chết mà hiện tại chỉ khác cái là chết sớm bốn năm mà thôi. Về phần Mạc Khinh Vũ, cố gắng sau khi trọng sinh của Sở Dương may ra có thể giúp nàng sống lâu vài năm, nhưng cũng có khả năng sẽ sớm lọt vào vận mệnh đau khổ! Đây đều là những chuyện không ai có thể nói trước được gì.
Nhưng chỉ cần đại thế lịch sử không có cải biến, Mạc Khinh Vũ sẽ tuyệt đối không có khả năng cùng Sở Dương ở bên nhau cả đời!
Đây là vận mệnh!
Trong hư không đã có sẵn định số! Ai cũng không thể cải biến!
Đây là một loại lĩnh ngộ, cũng là một cách lý giải vô cùng sâu sắc đối với thiên đạo. Sở Dương trong nháy mắt bỗng nhiên lĩnh ngộ được.
Lịch sử chính là quỹ tích của thiên đạo!
Nhưng chính điều ngộ được lại khiến cho hắn đột nhiên cảm thấy bức bối thô bạo hẳn lên... sự khát máu thèm muốn giết chóc trong trong lòng cuồn cuộn trào dâng!
Nếu như lịch sử không thể nghịch chuyển, vậy có phải hay không chính là... Khinh Vũ vẫn phải chết?
Không! Ta không cam lòng!
*******