Chương 310: Cục bột cực lớn

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:56

"Cậu chủ, cô chủ, ở dưới nấu há cảo xong rồi, bà chủ gọi hai người xuống ăn cơm." Chú Phùng đứng ngoài cửa. Lời nói còn quanh quẩn đầu lưỡi liền bị Lâm Tử Lạp nuốt xuống, nói: "Chú xuống trước đi ạ." Lúc Tông Triển Bạch cùng Tô Trạm và Thẩm Bồi Xuyên uống rượu, anh có uống vài ly, vẫn chưa ăn gì, lúc này có chút đói. Liền ừm một tiếng. Vấn chưa đến cuối năm, nhưng Trình Dục Tú chuẩn bị đồ ăn rất phong phú, chắc là thấy Lâm Tử Lạp và Tông Triển Bạch dẫn hai đứa nhỏ đến nên chuẩn bị nhiều, ngoài há cảo ra còn chuẩn bị một bàn đồ ăn, bà muốn lấy lòng Tông Triển Bạch. Nhưng không biết anh thích ăn gì nên chuẩn bị hơi nhiều. Lâm Tử Lạp biết tâm tư của dunc Tú, ngẩng đầu nhìn Tông Triển Bạch một cái. Tông Triển Bạch giả vờ không nhìn thấy, kéo ghế ngồi xuống. Lâm Tử Lạp vào bếp, người giúp việc vừa mới tắt bếp nồi há cảo, Lâm Tử Lạp cầm cái muỗng: "Để tôi." Trong nồi, cái Trình Dục Tú gói và cái cô gói, còn cả những cái hai đứa bé gói đều ở trong nồi, sẽ ảnh hưởng trầm trọng đến giá trị thẩm mĩ của nồi há cảo. Lâm Tử Lạp múc há cảo hai đứa bé gói vào một cái bát lớn. Người giúp việc nhìn một cái, không hiểu gì: "Cô đổ dồn hết vào một tô như thế này, nhìn đã không muốn ăn, hơn nữa bát to như thế, ai mà ăn hết được?" Lâm Tử Lạp cười nói: "Có người có thể ăn hết đấy." Cô chính là cố tình. Không phải không muốn ăn cái do Trình Dục Tú gói hay sao? Vậy thì anh phải ăn hết tất cả cái mà cô và hai con gói. Xem anh đỡ kiểu gì. Không cho dầu với muối. Lâm Tử Lạp ăn há cảo rồi nên lúc này không muốn ăn nữa, thế là phần há cảo còn lại cô chia làm ba bát, một bát cho Lâm Hi Thần, một bát cho Trình Dục Tú, một bát cho cô. Người giúp việc giúp cô bưng lên. Lâm Tử Lạp đem một bát "Thê thảm không nỡ nhìn" cực to bưng đến trước mặt anh, còn nói: "Anh sẽ không chê chứ? Đây đều là em và hai con làm cho anh đấy." Tông Triển Bạch nhìn thấy bát há cảo to đùng ở trước mặt mình, lông mi khẽ run, đây là cho lợn ăn ư? "Ba phải ăn hết đó nha, không được phụ tấm lòng của mẹ con con đâu đấy." Lâm Hi Thần rất thông minh, liếc một cái là có thể hiệu được tâm tư của Lâm Tử Lạp, thế là cậu phụ họa thêm, cậu còn kéo em gái: "Em gái, em xem ba ăn há cảo em gói kia kìa, vui không?" "Vui ạ, ba thích há cảo con gói không?" Cô bé chớp mắt tràn đầy hi vọng hỏi. Tông Triển Bạch: "..." Anh có thể nói không thích được không? Anh cầm muỗng lên khuấy nhẹ, từng tảng từng tảng giống như những cục bột, bên trên còn dính một miếng rau cải, nhìn thế nào cũng chẳng nhìn ra hình dáng của há cảo thế nhỉ. "Sao ba lại không ăn?" Lâm Nhụy Hi không nghĩ ngợi nhiều, cô có cảm giác thành tựu khi thấy ba ăn há cảo do cô gói. Lâm Tử Lạp "Tốt bụng" rót cho anh một bát giấm: "Bánh hẻo phải chấm giấm mới ngon." "Đúng vậy ba ơi, chấm giấm mới ngon." Lâm Nhụy Hi ngây thơ nói. Trình Dục Tú ngồi bên cạnh có chút đau lòng, nhiều thức ăn như vậy, ăn hết bát "há cảo" to thế kia thì còn bụng đâu mà ăn món khác đây. Bà lần nữa nói: "Cho mẹ một ít đi." Bà đặt một cái bát sạch trước mặt anh. Tông Triển Bạch ngay cả mắt cũng không liếc nhìn, gắp một cái há cảo bỏ vào miệng, vợ và con anh gói dù có xấu thế thì anh cũng có thể ăn. Thấy rõ Tông Triển Bạch tình nguyện ăn một mình, cũng không chấp nhận thành ý của Trình Dục Tú. Đáy lòng của Trình Dục Tú có chút khổ sở, Lâm Tử Lạp gạt hai cái há cảo bà gói vào bát, bưng đến trước mặt Trình Dục Tú, cô không muốn để Trình Dục Tú buồn và xấu hổ, cố gắng không để bà phải bối rối: "Mẹ, con ăn không hết, mẹ giúp con ăn một chút nhé." Trình Dục Tú miễn cưỡng cười, nói: "Được." Ăn xong bát há cảo to thế kia, bụng căng cứng đêm nay không ngủ được. Lăn qua lăn lại, nằm kiểu nào bụng vẫn thấy khó chịu. Buổi sáng, bệnh viện. Cả đêm Tô Trạm gọi mấy lần đều là muốn uống nước, ban đêm nội có tỉnh lại một lúc, ý thức không rõ ràng lắm, không được bao lâu lại ngủ mất. Tần Nhã gần như cả đêm không chợp mắt, mãi đến gần sáng cô mới chợp mắt được một lúc, vừa nhằm mắt liền dần chìm vào giấc ngủ, đến nỗi mặt trời lên cao cô cũng không có một chút cảm giác. Một đêm say rượu, Tô Trạm cả người đau nhức, anh trở mình một cái chậm rãi mở mắt, có chút xa lạ, đêm qua anh nhớ là cùng uống rượu với Thẩm Bồi Xuyên và Tông Triển Bạch, sau đó Tông Triển Bạch dẫn anh rời khỏi nhà hàng, sau đó như thế nào nữa thì anh cũng không nhớ rõ lắm. Anh ngồi dậy, nhìn rõ cảnh vật xung quanh, hóa ra là Thẩm Bồi Xuyên đem anh đến bệnh viện. Anh nhìn ngó xung quanh, nhìn thấy Tần Nhã, trên người cô không có chăn, mặc dù phòng bệnh có mở điều hòa, nhưng tiết trời tháng mười hai có chút lạnh. Anh cầm chiếc chăn mỏng lên, đi đến trước ghế sofa nhẹ nhàng đắp lên người cô, cúi đầu thấp xuống mới nhìn thấy cuồng mắt thâm sì của cô. Có thể thấy đêm qua ngủ không được thoái mái. Tô Trạm thầm nghĩ, chắc chắn cả đêm qua cô không ngủ, nếu không chắc chắn sẽ không mệt lả như này. Có thể Tô Trạm vừa mới ngủ dậy, chăn còn có hơi ấm, cô cảm nhận được sự ấm áp, khẽ lay động, tìm một tư thế ngủ thoải mái, tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Tô Trạm ngồi xổm xuống bên cạnh ghế sofa, nhìn chằm chằm dáng ngủ của cô, có vẻ như cô gầy đi, sắc mặt cũng không được tốt. Anh nghĩ, chắc chắn là vì chuyện giữa anh và Lưu Phi Phi nên đau lòng làm tổn hại tinh thần. Hai tay cô không kiềm được siết chặt, trên mặt không để lộ quá nhiều tâm tư: "Em để đồ xuống đã." Cô đặt hoa tươi và giỏ hoa quả lên bàn, sau đó nhìn Tô Trạm, nói: "Xong rồi." Tô Trạm không trả lời, nhìn về phía cửa bước ra ngoài, Lưu Phi Phi đi theo anh.