Lâm Tử Lạp không chịu nổi nữa!
"Anh ra ngoài!"
Tông Triển Bạch nghiêng đầu nhìn cô: "Cáu rồi à?"
Lâm Tử Lạp trừng mắt nhìn anh.
Anh cười: "Em giúp anh cởi, anh cũng muốn."
Lâm Tử Lạp: "..."
Sao có thể mặt dày đến mức độ này chứ?
Lâm Tử Lạp cố ý ôm bụng: "Anh cố ý chọc tức em đúng không?"
Tông Triển Bạch lập tức thu lại vẻ trêu chọc, nghiêm túc hỏi: "Khó chịu sao?"
Giọng nói Lâm Tử Lạp nhẹ nhàng, dáng vẻ yếu ớt không thoải mái: "Ừm, em khó chịu, đều do anh chọc tức, anh còn làm loạn nữa, em sẽ tức giận thật đấy."
Tông Triển Bạch biết cô ngượng ngùng, không tiếp tục trêu chọc cô nữa, đi ra ngoài đóng cửa lại, không yên tâm dặn dò: "Anh đứng ngoài cửa, xong thì gọi anh."
Lâm Tử Lạp gật đầu.
Tông Triển Bạch đóng cửa lại, vẻ dễ chịu trên mặt cũng không còn, trước mặt Lâm Tử Lạp anh giấu kín cảm xúc của mình, chỉ là không muốn để cô suy nghĩ nhiều.
Anh rút điện thoại ra, nhắn tin cho Thẩm Bồi Xuyên, dặn anh ấy sắp xếp cho Trang Kha Nguyệt ở bệnh viện này, như vậy anh có thể thuận tiện thăm nom chăm sóc, Lâm Tử Lạp bây giờ không thể xuống giường, cũng sẽ không bắt gặp được.
Anh chắc chắn rằng Lâm Tử Lạp sẽ không biết được chuyện này.
Hơn nữa đây là bệnh viện tốt nhất trong nước, đưa đến bệnh viện khác anh cũng không yên tâm.
Rất nhanh sau đó có tin nhắn gửi lại, Thẩm Bồi Xuyên nhắn lại một chữ "Được".
Lâm Tử Lạp rửa tay xong, bước tới mở cửa ra, đúng lúc thấy Tông Triển Bạch đang xem điện thoại.
"Xem cái gì vậy?" Lâm Tử Lạp nhìn vào điện thoại của anh. . Truyện Trinh Thám
Tông Triển Bạch cất điện thoại đi, bình tĩnh nói: "Xem tin tức thôi."
Lâm Tử Lạp có chút nghi ngờ anh: "Thật sao?"
Tông Triển Bạch đưa điện thoại cho cô, cười nói: "Hay là, em thử kiểm tra xem, trong này có phụ nữ nào không?"
Lâm Tử Lạp nhìn anh chằm chằm: "Anh thích tìm thì tìm."
Tông Triển Bạch biết cô sẽ không xem, nên mới đưa đến trước mặt cô: "Không xem thật sao? Trong này có lẽ thực sự có phụ nữ đó, bác sĩ nói, chúng ta ba tháng này không được sinh hoạt vợ chồng, anh sợ là anh chịu không nổi."
Lâm Tử Lạp: "..."
"Anh tìm phụ nữ, thì em đi tìm đàn ông..."
"Em dám!"
Lâm Tử Lạp vẫn chưa nói hết lời, thì đã bị giọng nói lạnh lùng của Tông Triển Bạch cắt ngang.
Tông Triển Bạch bế cô lên, giả vờ hung dữ: "Em dám tìm đàn ông, anh đánh gãy chân em."
Lâm Tử Lạp lẩm bẩm: "Là anh muốn tìm phụ nữ trước mà."
Mấy lời lầm bầm của cô Tông Triển Bạch không nghe thấy, lúc đặt cô lên giường, anh hỏi: "Em nói cái gì?"
Lâm Tử Lạp lập tức đổi giọng: "Em nói, em không dám."
Tông Triển Bạch mỉm cười, hôn lên má cô: "Như vậy mới ngoan, đang mang thai thì đi đâu tìm đàn ông được chứ, hơn nữa, đi đâu để tìm được người đàn ông tốt như anh?"
Lâm Tử Lạp trong lòng phẫn nộ, con người này thật là phách lối, quan viên có thể phóng hóa, còn dân đen lại không được đốt đèn.
Tông Triển Bạch nhìn đồng hồ, cũng sắp sáu giờ rồi: "Đói rồi chứ?"
Lâm Tử Lạp nằm trên giường, xoay qua xoay lại tìm một tư thế thoải mái: "Anh ăn cơm ở đây sao?"
Tông Triển Bạch nghĩ một lúc: "Ừm."
"Ừm, đói rồi." Lâm Tử Lạp nói, cô sợ muộn rồi Tông Triển Bạch phải đi, lo lắng anh sẽ không ăn uống gì mà đi, như sáng sớm nay vậy, không nghe điện thoại thì cũng xem tin tức, có thể thấy anh rất bận rộn.
Tông Triển Bạch xoay người mở cửa chuẩn bị đi gọi nhũ hoa Vu, nhưng vừa mở cửa, thì nhũ hoa Vu đã mang hộp cơm tới chuẩn bị gõ cửa.
Sáng sớm mới ba giờ bà ấy đã dậy, trở về làm cơm đưa đến.
"Tôi đến đưa cơm cho hai người, còn mang thêm cho cậu bộ đồ để thay."
nhũ hoa Vu mỉm cười, một tay cầm hộp cơm, một tay xách túi giấy đựng quần áo.
Bộ quần áo Tông Triển Bạch mặc hôm qua vẫn là bộ từ hôm trước, vẫn chưa thay, trước đây anh chưa bao giờ mặc quần áo nhăn nhúm đến như vậy.
"Trong phòng tắm có nước nóng, anh đi tắm đi." Lâm Tử Lạp nói, cô cũng nhìn ra Tông Triển Bạch hai ngày nay chưa được nghỉ ngơi, thậm chí còn không thể tắm rửa cho mình.
Tông Triển Bạch xoay người qua để nhũ hoa Vu đi vào, anh nhận lấy túi quần áo từ tay nhũ hoa Vu, lúc chuẩn bị xoay người đi vào phòng tắm, đột nhiên, anh khựng lại, quay đầu nhìn Lâm Tử Lạp: "Em ăn trước đi, không cần đợi anh."
Lâm Tử Lạp nói đói rồi, nên anh sợ cô chờ anh rồi bị đói.
"Em biết rồi." Lâm Tử Lạp xua tay.
nhũ hoa Vu bày thức ăn lên bàn, hỏi Lâm Tử Lạp: "Bây giờ ăn chứ?"
Lâm Tử Lạp lắc đầu: "Đợi anh ấy cùng ăn."
nhũ hoa Vu mỉm cười, cảm thấy bây giờ họ càng ngày càng có dáng vẻ vợ chồng, đều nghĩ cho đối phương, bà ấy mượn cớ nói: "Tôi đi xem xem bác sĩ bao giờ đến kiểm tra."
Nói xong liền rời khỏi phòng, để lại không gian riêng cho Lâm Tử Lạp và Tông Triển Bạch.
Lâm Tử Lạp nhìn cánh cửa đóng lại, khẽ mỉm cười, bác sĩ đến kiểm tra thì đã có thời gian quy định rồi, đâu cần bà ấy phải đi xem chứ, rõ ràng là mượn cớ ra ngoài, cũng biết rõ là bà ấy cố ý làm như vậy để dành lại không gian riêng cho hai người họ.
Phòng bệnh rất rộng, trong nhà vệ sinh có vòi hoa sen, trước cửa sổ có ghế sofa, cạnh tường có tủ quần áo và bàn, sinh hoạt rất thuận tiện, nhưng lại có mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
May là cô cũng không ác cảm với mùi này.
Tắm xong, Tông Triển Bạch quấn một chiếc khăn tắm màu trắng bước ra, anh chỉ quấn nửa người dưới, để lộ phần trên, vừa lau tóc vừa bước đến.
Lâm Tử Lạp nhìn anh: "Sao không mặc đồ vào?"
Cứ như vậy mà đi ra, chỗ này là bệnh viện chứ đâu phải nhà.
Tông Triển Bạch nghe thấy nhũ hoa Vu đã rời đi, nên mới không mặc đồ, hơn nữa ở đây cũng không giống ở nhà, phòng tắm có chỗ ngăn cách ướt và khô, phòng tắm ở đây quá nhỏ, ở trong đó khá bất tiện.
Tông Triển Bạch bước đến khóa cửa lại, rồi liếc nhìn cô một cái: "Em nhìn thấy cái gì chưa?"
Lâm Tử Lạp biết anh lại sắp nói lời sằng bậy, trừng mắt nhìn anh: "Không biết xấu hổ."
Tông Triển Bạch khẽ mỉm cười, giọng khàn khàn nói: "Anh biết xấu hổ thì làm sao em có thai được chứ?"
Lâm Tử Lạp: "..."
"Em cũng đâu phải chưa từng thấy qua." Tông Triển Bạch cởi khăn tắm trước mặt cô, mặc quần áo trước mặt cô không chút ngượng ngùng.
Lâm Tử Lạp che mặt lại, biết rõ bản thân không nói lại anh, nên cũng không lên tiếng nữa.
Vài phút sau, Tông Triển Bạch cài nút áo vest, nói một tiếng: "Đừng che nữa, mặc xong rồi."
Lâm Tử Lạp bỏ tay xuống, anh không lừa cô.
Tông Triển Bạch bê thức ăn mà nhũ hoa Vu đem tới đến đặt lên bàn ăn ở trên giường.
Cháo tôm và sủi cảo hấp rau củ, trứng chiên và bông cải xanh, còn có một vài món nhỏ ăn kèm.
Rất thanh đạm, không thêm chút gia vị nào, đều là hương vị vốn có của các nguyên liệu.
Rất hợp với khẩu vị của Lâm Tử Lạp, đặc biệt là món cháo tôm, mùi vị rất ngon.
Một bát cháo cô ăn hết rất nhanh, Tông Triển Bạch đưa đồ ăn của mình tới cho cô: "Ăn nhiều một chút."
nhũ hoa Vu không làm đồ ăn riêng cho Tông Triển Bạch, chỉ làm thêm một phần theo thực đơn của Lâm Tử Lạp, tối qua muộn như vậy anh mới trở về, nên nhũ hoa Vu nghĩ rằng buổi sáng anh nhất định sẽ ở lại ăn sáng cùng Lâm Tử Lạp, vì vậy mới chuẩn bị hai phần để đem tới.
Lâm Tử Lạp ngẩng đầu nhìn anh: "Ngon lắm đó, anh không ăn sao?"
"Anh không thích." Anh đút một miếng bông cải xanh vào miệng.
Lâm Tử Lạp mỉm cười, đưa cháo đến cho Tông Triển Bạch, cô đã ăn hết một nửa, cô chỉ có thể ăn nhiều đến như vậy thôi, dù có ngon đến đâu thì cũng không thể ăn hết hai bát được.
Phần còn lại cô đẩy đến trước mặt Tông Triển Bạch: "Em không ăn hết được."
Tông Triển Bạch liếc nhìn bát cháo bị ăn dở, khẽ nhíu mày.
"Anh chê em sao?"