Lâm Tử Lạp hạ giọng hỏi: "Có phải người có tiền thì bắt buộc phải có mấy người phụ nữ mới được coi là bình thường không?"
"Cũng không phải, cô nói xem người đó có phải thất tình lục dunc hay không, bằng không cũng phải thỏa mãn nhu cầu sinh lý đi, anh ấy trước đây không có vị hôn thê, cũng không biết sao lại bị người ta đá. Tôi cũng chưa thấy anh ấy có người phụ nữ khác." Lý Chiến nhích gần lại nói nhỏ: "Trước đây tôi đọc được một bài nói nếu như đàn ông không làm trong một thời gian dài hoặc không giải quyết được thì tâm lý rất dễ bị méo mó. Tích cách của anh ấy không được tốt, tôi đoán là vì cái này, đợi chút nữa gặp anh ấy cô không phải sợ, mọi chuyện đã có tôi."
"Ting", lúc này cửa thang máy mở ra.
Lâm Tử Lạp muốn hỏi một câu: "Anh rốt cuộc là ai" nhưng chưa kịp mở miệng thì cửa thang máy đã mở ra. Tầng này là khu quản lí, phòng làm việc của Tông Triển Bạch không ở đây.
Cửa thang máy mở ra đã ngập tràn không khí làm việc khẩn trương.
Bước chân Lâm Tử Lạp chần chừ, cô không ngờ rằng người mà Lý Chiến muốn cô gặp lại là Tông Triển Bạch.
Cô không dám tưởng tượng Tông Triển Bạch sẽ có cảm xúc gì khi gặp cô.
Lâm Tử Lạp do dự, còn Lý Chiến lại thấy cô đang sợ nên an ủi: "Có tôi đây, đừng sợ, đi thôi."
Lâm Tử Lạp còn chưa kịp phản ứng thì Lý Chiến đã kéo cô vào thang máy.
Lúc này có người cầm văn kiện trong thang máy, nhìn thấy Lý Chiến đang kéo một người phụ nữ, rồi nhìn bằng ánh mắt kì quái.
Thân phận của Lý Chiến trong công ty ai cũng biết, nhưng không dám tuyên dương, Tông Triển Bạch cũng đã nói rồi.
"Nhìn gì mà nhìn." Lý Chiến lườm người đàn ông đang nhìn Lâm Tử Lạp.
Người đàn ông cười cười: "Cậu có bạn gái rồi à?"
Lý Chiến ngây ra rồi cười nhạt: "Phải."
Đuôi mắt Lâm Tử Lạp giật giật.
Người kia cũng không hỏi chuyện nữa, chỉ kì lạ nhìn Lâm Tử Lạp.
Lâm Tử Lạp đeo kính đen của Lý Chiến, đeo khẩu trang, như che hết toàn bộ khuôn mặt cô, trừ khi là người rất quen cô, nếu không thì không có ai có thể nhận ra cô là ai.
Cửa thang máy đóng lại, cắt đứt sự quan sát của người đó dành cho Lâm Tử Lạp.
Lý Chiến kéo Lâm Tử Lạp đến cửa phòng làm việc của Tông Triển Bạch, đưa tay gõ cửa, không để cho Lâm Tử Lạp có thời gian suy nghĩ.
Rất nhanh có một giọng nói truyền ra từ bên trong: "Mời vào."
Lúc Lý Chiến mở cửa chuẩn bị bước vào thì phát hiện một tay của Lâm Tử Lạp đang nắm chặt cánh cửa không chịu bước vào.
Lý Chiến nhíu mày, đã đến đây rồi, cô không vào cũng phải vào.
Lý Chiến nắm lấy tay của cô, dùng lực kéo cô vào bên trong.
Tông Cạnh Hạo đang đứng trước cửa sổ sát đất, thân hình cao, vừa vặn và bờ vai rắn chắc, lộ ra nửa bắp tay bên dưới.
"Tìm em có chuyện gì?" Lý Chiến mở miệng hỏi.
Tông Triển Bạch nhẹ nhàng xoay người.
Ánh nắng mặt trời phản chiếu vào cửa sổ, chói vào tầm mắt của Lâm Tử Lạp, nên cô không nhìn rõ được cảm xúc của Tông Triển Bạch, chỉ thấy trong lòng rất căng thẳng.
Cô không tự chủ mà nắm chặt tay, không biết phải nói gì với chuyện đang xảy ra với chính bản thân mình.
Ánh mắt anh khẽ nheo lại, rồi bước đến.
Bước chân dừng lại trước mặt Lâm Tử Lạp.
Lý Chiến cười nói: "Đây là bạn gái của em."
Không nói lý do này, anh cũng không biết giải thích thế nào khi bản thân dẫn một người phụ nữ đến? Lại còn "tay trong tay".
"Vậy sao?" Ánh mắt Tông Triển Bạch liếc qua tay của bọn họ.
"Đương nhiên rồi, nếu không em dẫn đến đây làm gì." Lý Chiến vẫn cười như cũ: "Anh gọi em đến đây rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tông Triển Bạch không trả lời mà chỉ cảm thấy hứng thú với bạn gái cậu ta.
Lâm Tử Lạp đứng ngồi không yên, muốn mở miệng nói chuyện nhưng lại không biết mở miệng thế nào, rồi phải nói gì.
Trong đầu cô rất loạn.
"Cô ấy bị dị ứng, cho nên..." Lý Chiến nghĩ Tông Triển Bạch kỳ quái nhìn Lâm Tử Lạp che đậy kín như vậy nên mới giải thích.
Tông Triển Bạch không quan tâm Lý Chiến, mà chỉ giơ tay gỡ kính của Lâm Tử Lạp xuống.
Lý Chiến kéo Lâm Tử Lạp lùi về phía sau: "Cô ấy bị dị ứng rất nghiêm trọng, mặt rất khó coi, anh đừng xem nữa, trước đây anh không phải người thích những chuyện không đâu, hôm nay làm sao vậy?"
Ánh mắt Tông Triển Bạch trầm lặng nhìn thẳng Lâm Tử Lạp: "Em muốn tự bỏ hay để anh giúp em bỏ xuống?"
Mặc dù anh không nhìn thấy mặt của Lâm Tử Lạp, nhưng thân hình và cảm giác nói cho anh biết, người phụ nữ này là Lâm Tử Lạp.
Tim Lâm Tử Lạp đập mạnh, cô đưa tay tháo kính và khẩu trang xuống, không đợi Tông Triển Bạch hỏi, cô đã giải thích: "Em tìm Lý Chiến là muốn để cậu ấy làm đại diện cho em, không cẩn thận đi buổi gặp fan của cậu ấy, lại còn tham gia vài tiết mục của cậu ấy, kết quả..."
Lúc này Lâm Tử Lạp như đứa trẻ làm sai chuyện.
Tông Triển Bạch nhắm mắt, anh cảm thấy thật đau đầu.
Thật là muốn anh tức chết mà.
Đã bao nhiêu tuổi rồi?
"Đợi đã." Lý Chiến đứng bên cạnh ngây người: "Hai người quen nhau sao?"
Trông Lâm Tử Lạp là quen biết, còn biểu cảm của Tông Triển Bạch cũng giống quen biết.
"Em tìm cậu ấy chỉ để làm đại diện?" Tông Triển Bạch hỏi.
Lâm Tử Lạp thành thật gật gật đầu.
"Biết cậu ấy là ai không?"
Lâm Tử Lạp lại lắc lắc đầu.
Nhìn cô ấy đúng là không biết Lý Chiến là con trai của Văn Khuynh, lúc đầu anh nghe Quan Kình nói Lâm Tử Lạp muốn nghe ngóng nơi ở của Lý Chiến, anh còn tưởng là vì Văn Khuynh.
"Trời ơi, hai người thật sự quen nhau sao?" Lý Chiến lại như phát hiện ra một bí mật: "Sao hai người quen nhau vậy?"
Anh không nghĩ ra.
Mặc dù anh làm giáo viên của Lâm Hi Thần chưa lâu, nhưng anh biết Lâm Hi Thần luôn sống ở nước A.
Lâm Tử Lạp và Tông Triển Bạch quen nhau.
Mối quan hệ của bọn họ là gì?
Trong đầu Lý Chiến có rất nhiều câu hỏi.
"Quan hệ của hai người là gì, sao lại quen nhau?"
Tông Triển Bạch không quan tâm anh, ánh mắt anh vẫn nhìn tay bọn họ đang "dính" nhau.
"Khóa chặt rồi." Lâm Tử Lạp lập tức giải thích, lại còn vén áo lên cho anh xem, cô không muốn "dính" tay với Lý Chiến, là còng tay khóa chặt bọn họ lại.
Tông Triển Bạch nhíu mày.
"Hai người trả lời em đi." Lý Chiến tò mò đến phát điên.
Tông Triển Bạch lạnh lùng nhìn, Lý Chiến lập tức ngậm miệng.
Trong lòng rất tò mò, nhưng lại không dám hỏi.
Tông Triển Bạch đi đến trước bàn làm việc gọi điện cho Bồi Thẩm Xuyên, anh rất quen với còng tay, muốn mở thì tìm anh ấy, chắc chắn có cách.
Thẩm Bồi Xuyên ngạc nhiên: "Còng tay? Ai bị khóa cơ?"
"Tôi đợi cậu ở công ty." Tông Triển Bạch không giải thích, tóm lại muốn anh đến đây mở khóa.
Thẩm Bồi Xuyên: "..."
Tông Triển Bạch tắt điện thoại, xoay người nhìn hai người đang đứng, anh thực sự rất đau đầu.
"Anh..."
"Im miệng!" Tông Triển Bạch mắng: "Vui không? Cậu bao nhiêu tuổi rồi hả?"
Lý Chiến ôm đầu: "Lần này là lỗi của em bị chơi lại, ai biết được bọn họ lại chơi trò kì quái như vậy."