Chương 605: Giống như nhổ lông gà vậy, phải nhỏ đến mức sạch bong kin.

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:48

"Chị ngồi với em." Lâm Tử Lạp đi xuống đến nơi, lấy trái cây trong tủ lạnh ra, gọt vỏ, cắt ra xếp vào đĩa rồi đem ra ngoài đặt trên bàn, cô ngồi xuống bên cạnh Tần Nhã, thấy vết thương trên chân của cô ấy đã bắt đầu kết vảy: "Sắp khỏi rồi." Tần Nhã nói: "Nếu không lành lại em sẽ buồn chán đến chết mất." "Chị thấy em cũng đâu có rảnh rỗi đâu." Lâm Tử Lạp đưa cho cô ấy một miếng dưa lưới: "Gần đây chú Hai nhận được nhiều đơn hàng không?" Bên kia cứ đóng cửa hoài như vậy cũng không phải là chuyện tốt, nếu cứ kéo dài như vậy bọn họ sẽ dần mất đi khách quen. Hơn nữa không buôn bán trong thời gian dài, cũng sẽ bị người ta quên đi, vì vậy cô nghĩ ra một ý tưởng, khoảng thời gian không thể trở về thành phố C này, cô sẽ bắt đầu tìm kiếm khách hàng trực tuyến và thiết kế những kiểu dáng quần áo theo yêu cầu của khách hàng. Sau khi vẽ xong, chúng được chuyển cho Thiệu Vân để ông ấy giao cho những người thợ thêu và thợ may ở đó may. "Có ba bốn đơn gì đó." Tần Nhã vừa nhai trái cây vừa nói: "Một mình em làm cũng được, lúc trước rảnh rỗi, em thiết kế hai bản sau đó gửi cho khách hàng, may mắn là họ thích, bây giờ trong tay em vẫn còn hai bản nữa. Nói thật ý tưởng này rất hay, có thể giải quyết được vấn đề không thể quay lại cửa hàng trong thời gian dài, điều này sẽ giúp chúng ta có thể chân khách hàng. Hơn nữa, ngồi trong nhà cả ngày làm em sắp lên mốc luôn rồi, đây đúng là một công đôi việc, có thể giết thời gian, lại còn có thể làm việc." Nói xong, cô ấy quay sang nhìn Lâm Tử Lạp: "Lúc trưa không phải chồng chị đã về nhà rồi sao? Anh ấy đâu rồi? Sao anh ấy không đi theo chị, thông thường chị hẳn là không có thời gian ở bên cạnh em mới đúng." Sắc mặt của Lâm Tử Lạp có hơi mất tự nhiên, cô lơ đi ánh mắt của Tần Nhã, giả bộ ăn trái cây, thản nhiên nói: "Sau khi nghe điện thoại thì đi ra ngoài rồi, chị cũng không biết có chuyện gì." Cô không nói ra vì sợ Tần Nhã sẽ chuẩn bị trước, nếu cô ấy còn tình cảm với Tô Trạm, nhìn thấy dáng vẻ của anh ta như vậy sẽ thấy dao động, còn nếu không có thì chắc cô ấy chắc đã hoàn toàn dứt khoát rồi. Tần Nhã bĩu môi: "nhũ hoa Vu vì muốn cho hai người có thời gian ở bên nhau đã cố tình dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài chơi, không ngờ chồng của chị lại bận rộn như vậy. Đúng là tiền của nhà giàu không phải do gió thổi đến." Lâm Tử Lạp nhét trái cây vô miệng cô ấy: "Lo ăn trái cây của em đi." Tần Nhã cười. Trò chuyện một lúc, Tần Nhã nhờ Vương Vân Hoa vào phòng lấy mấy bản vẽ của cô ấy ra cho Lâm Tử Lạp xem. Bởi vì khách hàng yêu cầu dùng vải dệt màu xanh lá cây, rồi lại thêu lên đó hoa màu đỏ, nếu phối hợp màu sắc như vậy mà lại thiết kế ra một kiểu dáng không đẹp thì người mặc nó sẽ trông rất già, cho nên cô mới bàn bạc với Lâm Tử Lạp một chút. "Đây là do một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi ở thành phố C đặt, chị cảm thấy nên thiết kế váy hay đồ bộ thì sẽ hợp hơn?" Lâm Tử Lạp nhìn hai bản bản thiết kế cũ của Tần Nhã, ưu điểm, khuyết điểm của khách hàng đó sau đó hỏi: "Khách hàng có thân phận gì?" "Là vợ của một ông chủ công ty, lúc nhìn ảnh thì thấy bà ấy là một người rất có khí chất." Tần Nhã trả lời. "Đồ bộ đi." Lâm Tử Lạp chỉ vào bản thiết kế đồ bộ của cô ấy: "Thiết kế ba lớp, bên ngoài là là màu trắng thuần, màu xanh lá cây và màu đỏ đã rất có hiệu quả thị giác. Sau khi thêu một hoa văn phức tạp lên đó, chúng ta lại phối thêm một cái áo khoác nữa thì sẽ làm cho cả bộ đồ nhìn rất rối mắt." Tần Nhã gật đầu: "Em cũng nghĩ như vậy. Còn nữa vị khách hàng này nhìn rất có phong cách thế thì tại sao bà ấy lại có sở thích kỳ quái như vậy? Hoa đỏ nền xanh, người ta nói, đỏ phối xanh đến chó cũng không thích, không biết bà ấy đang nghĩ cái gì?" Thật ra Lâm Tử Lạp cũng không cảm thấy có cái gì lạ: "Sở thích cá nhân thôi, em đừng vội ghét bỏ. Trước kia chị có nghe nói có phụ nữ mang thai thích mùi sơn móng tay, nhưng mà bây giờ chị mang thai chị có thấy thích đâu? Cho nên, chúng ta không thể đánh đồng hết tất cả mọi người được, mỗi người mỗi ý, dáng vẻ không giống nhau nên sở thích cũng khác nhau." Tần Nhã ngẫm lại thấy cũng đúng. Lúc này có người gõ cửa, Lâm Tử Lạp đứng dậy đi mở cửa, Tần Nhã nghĩ là nhũ hoa Vu dẫn hai đứa trẻ trở về nên nhìn ra xem. Kết quả là người ngoài cửa không phải là nhũ hoa Vu và hai đứa bé mà là tài xế và Tông Triển Bạch, còn có một người đang bất tỉnh nhìn như Tô Trạm. Phản ứng đầu tiên của cô ấy là "anh bị làm sao vậy"? Tại sao lại phải nhờ người ta dìu vào? Lâm Tử Lạp quay đầu lại thì nhìn thấy dáng lo lắng của cô ấy. "Hình như bị say rượu." Lâm Tử Lạp nói với. Tần Nhã thu hồi ánh mắt: "Anh muốn uống say thì cứ uống đi, như vậy sẽ không quản chuyện của em nữa." Cô ấy ngồi trên sô pha tiếp tục ăn trái cây. Giống như thật sự không để ý đến vậy. Lâm Tử Lạp thở dài một hơi: "Dẫn anh ấy đến phòng dành cho khách đi." "Tôi còn muốn uống nữa." Tô Trạm đã rất say rồi, mắt cũng không mở nổi, vậy mà còn đòi uống tiếp. Lâm Tử Lạp pha một ly nước mật ong đem qua: "Cho anh ấy uống đi, em thấy anh ấy say lắm rồi đó, không được, anh tài xế đi tiệm thuốc tây mua thuốc giải rượu đi." "Ngủ một giấc là được rồi." Tông Triển Bạch đưa người cho tài xế: "Đỡ cậu ta vào phòng đi." Vương Vân Hoa đến giúp nói: "Tối tôi nấu chút canh giải rượu." Lâm Tử Lạp gật đầu: "Vậy phiền dì rồi." Vương Vân Hoa nói đây là chuyện nên làm sau đó nhận lấy ly nước mật ong, giúp tài xế đỡ người vào phòng. "Em có ngửi thấy mùi rượu trên người anh không?" Tông Triển Bạch đưa tay lên mũi của Lâm Tử Lạp. Lâm Tử Lạp ừ một tiếng, đúng là có thật, nhưng mà mùi cũng không nồng lắm. Có thể do mình là phụ nữ mang thai nên khứu giác đặc biệt mẫn cảm. "Anh đi tắm một chút." Tông Triển Bạch không thích bản thân dính chút vết bẩn nào, cũng sợ vợ ngửi thấy mùi rượu. Lâm Tử Lạp biết anh có thói quen đó, tuy rằng không phải bệnh thích sạch sẽ nhưng mà cũng không thể chịu nổi trên người có tí mùi nào liền ừ một tiếng. Ở đây có người khác nên Tông Triển Bạch cũng không trêu ghẹo cô, xoay người đi lên lầu, tắm xong xuôi thì đi tìm nhũ hoa Vu rồi chơi với hai đứa trẻ. Lâm Tử Lạp cũng không lên lầu, Tần Nhã vẫn còn ngồi trên ghế sô pha. nhũ hoa Vu dẫn hai đứa trẻ đi ra rừng trúc phía sau nhà chơi, bọn họ trải một tấm bạc trên mặt đất sau đó bày đồ ăn dã ngoại lên, Lâm Ngôn Thần thì đang nằm kế bên xem sách cờ vua, còn đứa còn lại thì đang vẽ tranh. nhũ hoa Vu thấy anh đến thì định lên tiếng chào hỏi, Tông Triển Bạch đưa tay ngăn lại, vẫy vẫy tay ý bảo bà ấy quay về biệt thự, để anh trông coi bọn trẻ. nhũ hoa Vu nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi đó, rất hiếm khi anh có thời gian chơi với hai đứa con, có ba chơi cùng hai đứa trẻ chắc chắn sẽ rất vui. nhũ hoa Vu đi rồi, Tông Triển Bạch mới nhẹ bước đến gần con gái, Tông Ngôn Hy không có học vẽ chuyên nghiệp tất cả đều do Lâm Tử Lạp và Tần Nhã dạy cô bé. Bởi vì các cô là dân thiết kế thời trang nên cũng có kỹ thuật, và họ cũng được học bài bản nên hiểu được kỹ xảo trong đó nên khi có thời gian rảnh hai người sẽ dạy cho cô bé chút ít. Tông Ngôn Hy cũng rất thích vẽ tranh nên học rất nhanh. Bây giờ đang ở trong rừng trúc nên cô bé tất nhiên là vẽ cây trúc, váy màu trắng dính thuốc màu cũng không phát hiện, vẽ tranh cũng rất nghiêm túc, ngay cả ba đến cũng không phát hiện. Tuy rằng bây giờ là mùa hè, nhưng mà ở trong rừng nên cũng không nóng, gió còn thổi nhè nhẹ rất thoải mái. Tông Triển Bạch đứng ở sau lưng con gái, rũ mắt nhìn tác phẩm chưa hoàn thành của con, nhưng mà vẫn có thể nhìn ra hình dạng, nhìn cũng không tệ lắm nên cũng không lên tiếng quấy rầy, cứ lẳng lặng chờ thành phẩm của con gái. Tông Ngôn Hy quá tập trung nên không phát hiện ra có người đang đứng phía sau lưng, đột nhiên con bé hỏi một câu: "Anh, anh nói xem nếu ba phản bội mẹ thì anh sẽ làm sao?" Tông Triển Bạch: "..." Trong đầu con bé đang nghĩ cái gì vậy? Lúc đầu Tông Ngôn Thần cũng thấy anh, chỉ là không lên tiếng mà thôi, cậu bé nhìn thoáng qua Tông Triển Bạch, cười hỏi lại em gái: "Nếu là em, em sẽ làm sao?" Tông Ngôn Hy nghiêng đầu suy nghĩ, cô bé nhớ lại hình như giống như nội dung của một bộ phim nào đó mà cô bé đã từng xem qua, cô bé nhớ lại lời thoại nói: "Nếu là em, em sẽ nhổ hết lông trên người của người thứ ba đó, giống như nhổ lông gà vậy á, sạch bong kin kít luôn, như vậy cô ta sẽ không thể dụ dỗ ba nữa rồi."