Chương 575: Hình như mình bị lừa rồi

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:49

Tông Triển Bạch sững người, quay đầu lại: "Em sao lại lên đây?" "Em không thể đến sao?" Cô hướng người mình vào trong bồn rửa mặt xem, cô cảm giác hình như anh rất sợ cô nhìn thấy, Tông Triển Bạch dùng thân thể che chắn tầm nhìn của cô: "Ngày hôm nay khách đến nhà chơi, em không đi tiếp đãi người ta sao?" "Con gái của anh đang tiếp khách." Lâm Tử Lạp ngửa đầu nhìn anh, anh càng không để cho cô xem, Lâm Tử Lạp lại càng muốn xem: "Sao em lại cảm thấy anh đang chột dạ nhỉ?" Tông Triển Bạch ho nhẹ một tiếng, hắng giọng nói: "Anh đâu có gì chột dạ đâu." "Nếu không có thì tránh ra đi." Lâm Tử Lạp vừa nói vừa đưa tay đẩy anh ra, trong bồn rửa ngâm chiếc áօ lót mà hôm nay đã mua ở cửa hàng. Tông Triển Bạch: "..." Không khí dừng lại vài giây. Bỗng Lâm Tử Lạp cười phá lên. Tông Triển Bạch xụ mặt: "Em cười cái gì?" Cả người Lâm Tử Lạp dựa vào khung cửa, ôm bụng tiếp tục cười. Ôi chao, người đàn ông này thật là dễ thương. Tông Triển Bạch... "Đi ra ngoài!" Anh nghiêm mặt lại. Lâm Tử Lạp kiềm chế lại tránh không phát ra tiếng cười, nhưng vẫn là không nhịn được, vừa nói vừa cười: "Em không cười." Tông Triển Bạch mặc kệ cô, quay người tiếp tục giặt. Trong tay anh đang cầm áօ lót của phụ nữ rõ ràng là rất mập mờ, nhưng giờ khắc này một chút xấu hổ cũng không có, Lâm Tử Lạp chưa từng nghĩ rằng anh sẽ tự mình đi giặt áօ lót cho cô. Có một chút cảm động từ trong đáy lòng. Cô khẽ ôm lấy cái eo rắn chắc của anh từ phía sau, trán của cô tựa lên tấm lưng dài rộng của anh, Tông Triển Bạch hơi sững người, rất nhanh anh khôi phục lại vẻ tự nhiên, quay đầu lại nhìn cô một cái: "Ngày mai mặc cho anh xem?" Lâm Tử Lạp siết chặt thêm vòng tay, ừ một tiếng. Đáp án này làm cho Tông Cảnh Hào rất hài lòng. Đúng là không uổng phí công sức. "Ông xã." Lâm Tử Lạp nũng nịu gọi anh. Tông Triển Bạch tay ngừng giặt một lúc, hỏi cô: "Em gọi anh bằng gì?" Vừa rồi có phải là anh ảo giác nên nghe nhầm không? Lâm Tử Lạp không nói gì, cách một tầng vải áo, cô đặt một nụ hôn thật lâu trên lưng của anh, cảm giác mềm mại từ sau lưng truyền đến làm cuống họng anh đanh lại, anh đang cố nghĩ xem hôm nay cô bị điều gì tác động? Tự nhiên sao lại nhiệt tình như thế? Lâm Tử Lạp nhỏ giọng hỏi: "Anh có dùng mấy ứng dụng trò chuyện trên mạng xã hội không?" Tông Triển Bạch... '?' Có ý gì? "Hả?" "Thì chính là những ứng dụng như Weibo nè, mấy ứng dụng giải trí đó." Lúc nói chuyện tay cô ở bên eo anh không ngừng cọ xát. Anh cúi đầu nhìn tay cô, trong lời nói của cô anh đánh hơi được một chút gì đó không bình thường, đang yên đang lành tại sao lại hỏi vấn đề kỳ quái như vậy? Lại có chuyện xảy ra hả? Lông mày của anh nhíu chặt lại, chỉ lo lại có người giở trò xấu, phá hoại thời kỳ yên ổn này của họ. "Không phải WeChat của em có kết bạn với anh sao, anh không có đăng hoạt động, với lại vòng bạn bè là cái gì? Weibo anh chỉ có một cái, không có cái phụ, làm sao vậy?" Anh xoay người, vì trên tay có nước không muốn cô bị ướt, cẩn thận từng li từng tí nói: "Việc này, anh bảo đảm, anh sẽ không ở bên ngoài làm xằng làm bậy, mà có chuyện gì xảy ra? Em nói thẳng được không, em cứ như vậy làm anh thấy lo sợ." Anh luôn cảm thấy lời nói của cô giống như là đang thăm dò. Làm cho anh rất bất an. Lâm Tử Lạp nhìn dáng vẻ dè dặt của anh liền biết anh hiểu lầm, cô đưa tay ôm lấy cổ của anh cười hỏi: "Anh đang sợ cái gì?" "Anh không phải sợ em hiểu lầm anh..." Anh còn chưa nói xong toàn bộ, Lâm Tử Lạp bỗng nhiên nhón chân hôn lên bờ môi của anh, chăm chú nhìn anh: "Xưa nay em chưa từng hoài nghi anh." Mặc dù Cố Bắc đưa cho cô những tấm ảnh không tốt kia nhưng cô chưa từng tin tưởng nó là thật. Trừ phi là việc cô tận mắt nhìn thấy và chính tai cô nghe được. Không phải là người khác nói gì cô cũng đều sẽ tin. Đối với suy nghĩ của cô, tình cảm chính là sự tin tưởng và thẳng thắn với nhau. Nếu không có sự tín nhiệm, lúc trước cô cũng sẽ không lựa chọn cùng anh ở bên nhau. Anh luôn luôn mang đến cho cô niềm vui bất ngờ, dáng vẻ anh vừa dịu dàng ấm áp vừa quyến rũ mê hoặc. "Anh có biết dáng vẻ vừa rồi của anh làm cho em rất thích không?" Mỗi một câu nói, mỗi vẻ mặt của anh đều thấu triệt lòng người. "Vì lẽ đó em muốn thưởng cho anh sao?" Anh dùng cánh tay cặp vào eo cô, tay không đụng vào tránh làm ướt cô. Lâm Tử Lạp cười nhẹ: "Anh muốn thưởng cái gì?" "Anh muốn gì em đều đáp ứng đúng không?" Đáy mắt anh xoẹt qua một tia giảo hoạt, như sao băng nhanh chóng biến mất. Lâm Tử Lạp hoàn toàn không có phát hiện, nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Được thôi, chỉ cần là chuyện em có thể làm được, em đều có thể đáp ứng anh." Tông Triển Bạch nở nụ cười khi đạt được mục đích, ánh mắt từ trên mặt cô chậm rãi dời xuống, cuối cùng dừng lại hình ảnh ở ngực của cô: "Thứ anh muốn, em có thể làm được." Lúc này Lâm Tử Lạp mới phát hiện ánh mắt nóng bỏng của anh, không khỏi nhắc nhở: "Lát nữa còn ăn cơm tối, không nên làm bậy, hơn nữa trong nhà đang có khách đến chơi." "nhũ hoa Vu sẽ không nấu cơm xong nhanh như vậy đâu, trên lầu bọn họ cũng sẽ không tùy tiện lui tới." Anh giải thích. "Vậy cũng không được..." "Em cũng đã đồng ý với anh." Lâm Tử Lạp: "..." Cô cảm thấy hình như mình đã bị lừa rồi? Tay Tông Triển Bạch có chút lạnh, có thể là do đang ở trong bồn tắm, vải của quần áo mùa hè rất mỏng, cách lớp vải từ phía sau lưng cô phủ lên, vẫn có thể cảm nhận được cảm giác mát mẻ, lỗ chân lông không khỏi dựng lên gây nổi da gà, cô đẩy nhẹ anh: "Buổi tối." Tông Triển Bạch khàn giọng: "Không chờ được." Anh cầm tay Lâm Tử Lạp hướng về phía dưới thân đè một cái, cứng rắn nóng bỏng, đại não Lâm Tử Lạp lập tức trống rỗng, gò má cô nóng lên, miệng đắng lưỡi khô. Dường như chuyện cự tuyệt không thốt thành lời. Anh đem Lâm Tử Lạp ôm đến trước gương, từ phía sau bao lấy cô, hai người đồng thời nhìn vào trong gương, không thể che đậy được khát vọng lẫn nhau của đối phương. Lâm Tử Lạp mặc váy, rất dễ dàng liền bị vén ra, lòng ngực rắn chắc của anh từ phía sau cũng rất nhanh áp vào. Anh rất nhanh đi vào, Lâm Tử Lạp nhíu mày rên khẽ một tiếng. Bây giờ cô đang mang thai, Tông Triển Bạch không dám làm quá mạnh, động tác vô cùng kiềm chế. Nhưng cho dù như vậy, vẫn là lăn qua lăn lại một chút, sau đó Lâm Tử Lạp đứng không vững, hai tay thủ sẵn bên cạnh bồn nước, khom người, phòng ngừa cái bụng đụng tới cạnh bồn nước, phía trước gương bị hơi thở làm mờ, chỉ có thể thấy được hình dáng mơ hồ của cặp đôi đang vận động. Sau khi kết thúc, cô phải nhờ Tông Triển Bạch dìu mới đi ra khỏi phòng tắm được, cả người cô không có sức lực, hai chân mềm nhũn. Tông Triển Bạch mang cô thả trên giường, kéo chăn qua đắp lên người cô, giọng nói có chút khàn sau trận đại chiến: "Em ngủ một lát đi, một chút nữa xuống ăn cơm." Lâm Tử Lạp có hơi híp mắt lại, cũng không muốn động đậy, cơn buồn ngủ kéo đến nhưng vẫn không cách nào an tâm ngủ, cô uể oải nói: "Ngày hôm nay có khách đến chơi, em không xuống có vẻ không phải phép." Tông Cảnh Hạ nhẹ nhàng vén sợi tóc ngổn ngang trên mặt cô qua bên, đầu ngón tay chạm nhẹ trán cô, có tầng nhẹ mồ hôi, anh cúi người hôn môi đuôi mắt nàng, Lâm Tử Lạp theo bản năng nhắm lại, anh thấp giọng bảo: "Không nên suy nghĩ nhiều, nghe lời anh được không?" Lâm Tử Lạp nhỏ giọng ừ một tiếng, đưa tay kéo tay anh, dặn dò nói: "Nhớ kêu em dậy nhé." Tông Triển Bạch nói: "Được." Để cho cô an tâm mà ngủ. Thấy cô đã ngủ Tông Triển Bạch mới đứng dậy, anh vào dọn dẹp lại phòng tắm sạch sẽ, thời gian cũng không còn sớm, anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng đi xuống lầu, sau đó thấy nhũ hoa Vu đi tới cửa cầu thang muốn lên gọi bọn họ, nhìn thấy anh xuống thì bảo: "Cơm tối đã chuẩn bị xong rồi, hiện tại có ăn cơm luôn không?" Tông Triển Bạch ừ một tiếng. "Mợ chủ thì sao?" nhũ hoa Vu không có nhìn thấy Lâm Tử Lạp liền hỏi. "Cô ấy đi ngủ, một lát nữa sẽ ăn." Tông Triển Bạch vẻ mặt lãnh đạm, lúc nói chuyện giọng điệu rất bình tĩnh, nhũ hoa Vu không suy nghĩ gì nhiều, dù sao hiện tại Lâm Tử Lạp mang thai, cảm thấy ngủ nhiều cũng là bình thường, ngày hôm nay chạy ngoài đường một ngày khẳng định sẽ mệt mỏi. "Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị ngay bây giờ." nhũ hoa Vu quay người hướng nhà bếp bưng thức ăn, Tông Triển Bạch gõ cửa phòng con gái, không thấy có người đáp lại. Anh gõ lại lần thứ hai: "Tiểu Nhụy?" "Ba không được vào." Tiếng nói Tông Ngôn Hy rõ ràng rất hoảng loạn. Tông Triển Bạch cau mày: "Tiểu Nhụy, con đang làm cái gì ở trong phòng?"