Chương 785: Mười phân vẹn mười

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:43

Sau đó anh đi nhà vệ sinh rửa tay, còn dùng xà phòng rửa đi rửa lại mấy lần, cởi áo khoác ra rồi đi tới lần nữa thì Tông Khải Phong lại nói: "Công ty của con rảnh rỗi thế à? Sao về sớm thế?" "..." "Con nghỉ ngơi một chút đi." Sau đó, Tông Triển Bạch cũng chỉ có thể ngồi trên ghế salon mà nhìn. Trang Kha Nguyệt xếp xong quần áo rồi đặt trên ghế salon và nói: "Về sớm như thế để xem con trai chứ gì?" Tông Triển Bạch nói: "Sau khi biết Tiểu Nhụy và Tiểu Hi là con của con thì sự kich động trong lòng con khó thể dùng lời nói mà diễn tả, nhưng bây giờ vẫn kich động như cũ." Một sinh linh nhỏ bé như thế là con của anh. Sau khi cậu nhóc ra đời thì được bác sĩ đưa tới khoa trẻ sơ sinh, anh thay quần áo vô khuẩn rồi đi xem. Cậu nhóc nằm trong hộp giữ nhiệt, chỉ lớn bằng con mèo, cả người tim tím, trên thân có rất nhiều thiết bị giám sát, giám sát mọi biểu hiện sự sống của cậu nhóc. Cậu nhóc có thể sống sót và khỏe mạnh nhanh như thế đúng thật là kỳ tích. Tông Triển Bạch bùi ngùi về sự thần kỳ của sinh mệnh. Anh không tin thần, không tin phật, không tin vào bất cứ tín ngưỡng nào. Nhưng khi nhìn thấy đứa bé thì anh thật sự cảm ơn trời xanh đã để cho con của anh đi đến thế giới này. Nếu mà đứa trẻ không còn nữa thì anh sẽ tự trách rồi đau đớn cả đời. Mà chữ kết thúc cuộc đời đứa bé, là do anh ký. "Ngôn Ngôn đâu rồi ạ?" Từ lúc Tông Triển Bạch về vẫn chưa thấy Lâm Tử Lạp đâu. "Đi thăm Tiểu Nhã rồi." Trang Kha Nguyệt nói rồi thở dài một hơi, bà cảm thấy Tần Nhã quá đáng thương. "Nhìn kìa, thằng bé cười." Tông Khải Phong nói. Đứa bé nhắm chặt mắt, rõ ràng còn đang ngủ nhưng lúc nãy lại ngoác miệng ra cười. nhũ hoa Vu chạy tới. "Ai nha, đứa bé này đáng yêu thật, chắc đang mơ thấy chuyện gì vui đây này, cười vui thế có khi đang mơ tới vợ tương lai đấy nhỉ?" Trang Kha Nguyệt cầm theo quần áo xếp xong chuẩn bị lên lầu, bà nói: "Mới có bé tý." "Qua hai mươi năm nữa thì chính là anh đẹp trai rồi, chắc chắn phải tìm bạn gái." Trang Kha Nguyệt bật cười, bà cảm thấy nhũ hoa Vu nghĩ quá xa rồi. Nhưng nhũ hoa Vu lại tỏ vẻ tiếc nuối: "Không biết tôi có thể nhìn thấy lúc đó không." Trang Kha Nguyệt nói: "Bà có thể sống đến một trăm tuổi cơ." nhũ hoa Vu cười. Ban đêm. Ngôn Hi và Ngôn Thần tan học, sau đó thì Ngôn Hi chiếm lấy em trai, cô bé ghé vào bên cạnh giường rồi sờ đầu, sờ tay, sờ chân của cậu nhóc. Vừa sờ vừa than thở: "Đây chính là em trai mình." Tông Ngôn Thần đã quen rồi, cậu bé ngồi bên cạnh Tông Triển Bạch, vòng hai tay trước ngực rồi hỏi: "Bố, làm bố là cảm giác gì ạ?" Tông Triển Bạch bình tĩnh trả lời: "Cũng không phải lần đầu tiên làm bố, đã quen rồi." "Con làm anh trai là cảm giác gì?" Cuối cùng Tông Triển Bạch còn nói thêm một câu. Tông Ngôn Thần học theo câu của anh mà trả lời: "Cũng không phải lần đầu tiên làm anh, con cũng quen rồi." "..." Ban đêm, Lâm Tử Lạp chưa về ăn cơm chiều. Hai đứa bé làm bài tập về nhà, còn Tông Khải Phong ngồi bên cạnh nhìn xem. nhũ hoa Vu phải ôm Gia Văn nên Trang Kha Nguyệt đi rửa bát. Cậu nhóc đang uống sữa bột, cái miệng nhỏ nút chặt lấy núm nhũ hoa cao su, hút rất kịch liệt. Chỉ mới chốc lát là đã uống xong hai mươi ml sữa. nhũ hoa Vu để bình sữa lên mặt bàn rồi lau miệng cho cậu nhóc. Cậu nhóc vốn tỉnh, vậy mà uống sữa xong lại ngủ tiếp. "Ai, sao con lại giống lợn con vậy chứ, ăn no là ngủ." Trang Kha Nguyệt đi tới cầm bình sữa bột định rửa sạch rồi đặt trong tủ khử khuẩn, bà trả lời: "Trẻ con mà, trừ ăn ra thì cũng có ngủ thôi." nhũ hoa Vu cười: "Cậu nhóc này giống ai nhỉ?" "Giống Cảnh Hạo." Trang Kha Nguyệt nói. nhũ hoa Vu nói: "Tôi thấy giống cô Lâm, người ta đều nói con trai giống mẹ là có phúc." "Giống ai cũng có phúc cả, bà nhìn cả nhà mình đi, ai cũng vây quanh cậu nhóc. Hơn nữa tôi thấy giống Cảnh Hạo thì đẹp hơn." Trang Kha Nguyệt cười tủm tỉm nhìn đứa trẻ trong ngực nhũ hoa Vu. Người ta thường nói mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích. Trang Kha Nguyệt cảm thấy Tông Triển Bạch cái gì cũng tốt, mười phân vẹn mười. "Ai da, đây là mẹ ruột à? Cô Lâm cũng đâu có kém?" nhũ hoa Vu nhìn bà, lại có người chê con gái mình cơ à. Cũng không phải là Trang Kha Nguyệt chê con gái mình mà bà cảm thấy con trai thì lớn lên giống Lâm Tử Lạp lại dịu dàng quá. Bà luôn cảm thấy lớn lên giống Tông Triển Bạch mới vừa đẹp mà vừa không mất sự mạnh mẽ của con trai. "Cho dù lớn lên giống ai thì đều đẹp." nhũ hoa Vu nói. Trang Kha Nguyệt cười cười rồi cầm bình sữa đi ra ngoài. Đến tối là tới lượt Lâm Tử Lạp chăm đứa bé, vốn là Trang Kha Nguyệt muốn trông giúp cô nhưng cô lại bảo để mình trông một đoạn thời gian. Đến lúc ngủ thì nhũ hoa Vu mới đưa cậu nhóc lên lầu. Trong phòng chỉ có một mình Tông Triển Bạch, anh tắm xong, thay đồ nghỉ rồi ngồi trước cửa sổ xem tài liệu. nhũ hoa Vu đặt đứa bé vào nôi rồi nhỏ giọng hỏi một câu: "Cô Lâm vẫn chưa về à." "Tối nay cô ấy về muộn." Lâm Tử Lạp gọi điện thoại nói là Tần Nhã không có ai bên cạnh cả, cô ở lại với cô ấy thêm một lúc. nhũ hoa Vu đóng cửa đi ra ngoài. Qua một lúc lâu thì đứa bé nằm trong nôi bỗng nhiên khóc lên.