*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vừa nãy Lâm Tử Lạp nói vội nên cũng không có thời gian suy nghĩ, càng vội vàng giải thích lại càng không nói nên lời, cô không biết phải giải thích thế nào với Tô Trạm về việc mình biết người tên Cố Bắc này.
Cô chỉ nghe nói về người đàn ông này từ miệng Tông Triển Bạch, chứ chưa từng gặp anh ta.
"Cố Bắc từng đến thành phố C tìm cô ấy." Đột nhiên Tông Triển Bạch nói.
Tô Trạm lập tức bùng nổ: "Anh ta đi tìm chị dâu làm gì? Chẳng lẽ là bởi vì..."
Tô Trạm không nói ra vì e ngại có Lâm Tử Lạp ở đây.
Vì chuyện của Cố Bắc có liên quan đến Văn Khuynh, nên nói đến Cố Bắc thì sẽ phải nói tới Văn Khuynh.
Phía trước có một khu dịch vụ, Tông Triển Bạch bảo Tô Trạm vào đó, Tô Trạm nói "được" rồi tấp xe vào khu dịch vụ. Lâm Tử Lạp gọi hai đứa bé dậy cho chúng xuống xe hít thở không khí.
Tông Ngôn Hi mơ mơ màng màng dụi mắt, gọi Lâm Tử Lạp: "Mẹ, con muốn đi vệ sinh."
Lâm Tử Lạp rút một tờ giấy lau mặt cho cô bé, bé con nhanh chóng tỉnh táo: "Mẹ đưa con đi."
Buổi tối khu dịch vụ cũng không có nhiều người, cô dắt con gái đi vệ sinh, Tông Ngôn Thần vẫn chưa tỉnh táo lắm, nằm trong xe không xuống, Tông Triển Bạch mở cửa xe rồi hỏi cậu bé có muốn đi vệ sinh không.
Bé chậm rãi mở mắt ra, lắc đầu rồi nói: "Con hơi đói."
"Con xuống đi, ba đưa con đi mua chút gì ăn." Tông Triển Bạch nói.
Cậu bé nhảy xuống xe rồi kéo tay Tông Triển Bạch, ngửa đầu hỏi anh: "Khi nào chúng ta về đến nhà?"
Tông Triển Bạch nhìn thời gian rồi nói: "Sắp rồi."
Giờ này không có bán đồ ăn của bữa chính, chỉ có ít đồ ăn vặt, Tông Ngôn Thần muốn ăn mỳ Quan Đông: "Mua cho mẹ và em gái nữa."
Cậu bé chu đáo nói, cuối cùng lại thêm một câu: "Ba có đói không? Mua cho chú Tô nữa, chú ấy lái xe chắc cũng mệt rồi."
Tông Triển Bạch xoa đầu con trai, cảm thấy vui mừng, anh thấy cậu bé có thể nghĩ đến người khác như vậy là một chuyện rất tốt.
Sau đó lại mua ngô và bánh chưng, với một chút đồ uống.
Đêm khuya nên khu dịch vụ cũng không có nhiều thứ để mua.
Tô Trạm đi vệ sinh quay lại, cho chú cún xuống xe thông gió, anh đứng cạnh xe hoạt động gân cốt, ngồi xe quá lâu khiến cả người đều cứng ngắc.
"Chú Tô." Tông Ngôn Thần đưa đồ ăn mua về cho anh ấy: "Chú ăn tạm lót dạ đi, tối nay chưa ăn chắc chắn là đói rồi đúng không?!"
Tô Trạm đưa tay nhận lấy, cảm khái một tiếng: "Cháu có tình người hơn ba cháu nhiều đấy."
Tông Triển Bạch ngước mắt lên nhìn qua, bĩu môi nhưng không nói gì.
Tông Ngôn Thần ăn một xiên cá viên và kẹo chip chip, cậu bé cảm thấy ngon nên đưa cho tch: "Ba cũng ăn một cái đi, ngon lắm đó."
Anh vặn nắp chai nước, cúi xuống nắm tay con trai rồi ăn một miếng. Tô Trạm đang định hỏi anh có phải Cố Bắc tìm Lâm Tử Lạp để trả thù hay không thì chuông điện thoại Tông Triển Bạch lại vang lên, anh lấy điện thoại ra, màn hình hiển thị là Thẩm Bồi Xuyên, tin nhắn đã gửi gần một tiếng, bây giờ anh ấy mới trả lời.
Anh bước sang một bên để nghe điện thoại.
"Có chuyện gì vậy?"
Thẩm Bồi Xuyên rất khó xử sau đó lên tiếng: "Xin lỗi, tôi chưa tới thành phố C, tạm thời đang bị chuyện trong sở cản trở, điện thoại để trong xe nên giờ tôi mới đọc được tin nhắn."
Tông Triển Bạch "ừm" một tiếng, cũng không có ý trách móc, công việc của anh ấy không phải lúc nào cũng rảnh rỗi. Anh nhìn Tô Trạm bên này một cái rồi nói với Thẩm Bồi Xuyên: "Cố Bắc đã bắt Tần Nhã đi rồi."
"Sao cơ?" Thẩm Bồi Xuyên thực sự không ngờ tới, hơn nữa cũng không hiểu sao anh ta lại biết Tần Nhã, cho dù biết thì bây giờ cũng đã thay đổi diện mạo, sao có thể tìm được cô ấy?
"Có chuyện gì vậy? Bị bắt đi từ thành phố C à? Sao lại bắt cô ấy?" Thẩm Bồi Xuyên hỏi.
Tông Triển Bạch không biết cụ thể, nhưng cũng không khó để đoán, Cố Bắc có thể bắt được Tần Nhã đã nói lên anh ta nhất định biết Lâm Tử Lạp, chuyện bức ảnh chắc chắn cũng là do anh ta làm. Anh ta muốn chia rẽ anh và Lâm Tử Lạp, có lẽ anh ta muốn bắt Lâm Tử Lạp nhưng không có cơ hội, hoặc là Lâm Tử Lạp đã tới Bạch Thành nên anh ta không tìm được cô, vì biết quan hệ của Tần Nhã và Lâm Tử Lạp nên mới bắt cô ấy đi.
Trên thực tế cũng như anh đoán, chỉ là Tông Triển Bạch không biết, Cố Bắc không chia rẽ được nên có ý đồ dụ đỗ, kết quả lại bị Thiệu Vân phá hỏng, cuối cùng không có cách nào nên mới bắt người, anh ta gửi được ảnh tới cho Lâm Tử Lạp thì chắc chắn đã tìm được nơi cô ở.
Anh ta kêu lão Tứ dẫn người đi bắt, kết quả Lâm Tử Lạp không ở đó chỉ đành bắt Tần Nhã, cảm thấy có thể ở chung thì chắc chắn quan hệ không bình thường.
Khi điều tra Lâm Tử Lạp biết rằng bên cạnh cô có một người tên Tần Nhã, chỉ là bây giờ Tần Nhã đã thay đổi diện mạo nên lão Tứ chỉ coi đó là một người bạn khác của Lâm Tử Lạp.
"Bây giờ tôi có thể làm được gì?" Thẩm Bồi Xuyên có chút buồn bực, nghĩ rằng nếu nhưu mình đến thành phố C thì có lẽ Cố Bắc sẽ không đạt được mục đích.
Anh cảm thấy có lỗi với Tô Trạm.
"Sau giờ cậu tới biệt thự đợi tôi." Khi đó hẳn là họ đã về tới biệt thự.
Thẩm Bồi Xuyên đồng ý.
Cúp điện thoại, anh bước đến, mọi người vẫn đang đứng ăn trước xe, mui xe trở thành bàn ăn của họ.
Anh tới gần thì phát hiện sao đồ ăn càng ăn càng nhiều?
"Mẹ lại mua thêm." Tông Ngôn Thần nhìn ra vẻ nghi hoặc của anh thì giải thích.
Lâm Tử Lạp không biết Tông Triển Bạch đã mua, mà bản thân cô cũng đã hơi đói, không biết có phải do thai đã lớn hay không mà nếu không ăn cô sẽ cảm thấy rất đói.
Gần như cô đã mua lại những gì Tông Triển Bạch mua, Lâm Tử Lạp đút một miếng đậu hũ khô cho anh: "Anh cũng nên ăn một chút đi, mua nhiều quá mà ăn không hết sẽ rất lãng phí."
Tông Triển Bạch: "..."
Anh còn tưởng là cô đau lòng anh sẽ bị đói, hoá ra là sợ lãng phí nên mới đưa cho anh ăn?
Lâm Tử Lạp nào biết anh đang nghĩ gì, lại đưa một miếng đậu hũ khô nữa tới bên miệng anh, nói với giọng ra lệnh: "Ăn đi."
Tông Triển Bạch há miệng ăn, còn chưa nuốt xuống Lâm Tử Lạp đã lại đưa một xiên thịt cua tới: "Há miệng."
Tông Triển Bạch: "..."
Anh vẫn chưa ăn xong mà.
"Mau lên, chúng ta đã dừng lại quá lâu rồi, anh ăn mau lên." Lâm Tử Lạp thúc giục.
Tông Triển Bạch vừa mở miệng định nói nhanh hơn nữa thì cũng phải nhai mới nuốt được chứ, cũng không thể không nhai mà nuốt luôn đúng không?
Kết quả vừa há miệng, Lâm Tử Lạp lại nhét thêm vài viên vào miệng anh.
Tông Triển Bạch: "..."
Lâm Tử Lạp cũng phát hiện mình quá vội vàng liền đưa nước cho anh, Tông Triển Bạch nhận lấy, nuốt mấy thứ trong miệng xuống rồi mới uống một ngụm nước, anh hỏi: "Em muốn nghẹn chết anh à?"
"Đâu có." Lâm Tử Lạp sợ anh không quen ăn những thứ này.
Dù sao cũng không phải món gì bổ dưỡng, ở đây cũng không thể có yêu cầu gì khác, lấp đầy bụng là được.
Lâm Tử Lạp kéo tay áo anh rồi nhỏ giọng nói: "Anh đừng giận."
Tông Triển Bạch cũng không hề giận, được vợ đút cho, nghẹn chết cũng phải ăn, bây giờ thấy dáng vẻ nhận sai của cô, sao anh đành lòng trách cô?
Anh giả bộ tức giận: "Về sẽ phạt em sau."
Lâm Tử Lạp: "..."
Còn một số thứ chưa ăn hết thì để cho Đại Bạch, lần này dừng xe lại họ đã mất hơn nửa tiếng.
Khi về đến thành phố B thì trời đã sáng.
Một lúc sau, nước trong phòng tắm ngừng chảy, sau đó anh mở cửa bước ra, quấn chiếc khăn tắm màu trắng trên người, anh nhìn Lâm Tử Lạp: "Cả đêm không ngủ rồi, bây giờ ngủ một giấc đi, muốn ăn gì thì bảo nhũ hoa Vu làm cho."
Nói rồi anh vào phòng thay đồ mặc quần áo.
Lâm Tử Lạp ngồi thêm một lát nữa, đứng dậy tới phòng thay đồ, anh đã mặc áo sơ mi và quần Tây, đang cài thắt lưng, cô bước tới đưa áo vest cho anh mặc vào rồi lại lấy một chiếc cà vạt phù hợp với trang phục, dịu dàng thắt cho anh. Là một nhà thiết kế thời trang, không chỉ biết trang phục nữ mà cô còn phải hiểu cách ăn mặc của nam giới.
Tông Triển Bạch nhướn mày, rất hiếm khi cô "phục vụ" anh một cách dịu dàng như vậy.
"Có chuyện gì à?" Anh hỏi.
Lâm Tử Lạp vuốt lại đường viền cổ áo cho anh, thấp giọng nói: "Đồng ý với em, dù thế nào cũng phải đưa được Tần Nhã không chút thương tổn trở về."