Chương 68: Ngoại truyện 6: Thần phục – Ai doạ chứ, ngồi gần đây một chút

Trở Thành Bé Cưng Của Phản Diện Cố Chấp

Hội Đường 10-10-2023 12:35:56

Trên mặt Lục Nhan Thanh có một chút dịu dàng, nước mắt Nguyễn Đường dừng lại, cô buông lỏng tay anh ra. Thiếu nữ đã từ trong sợ hãi khôi phục lại, cô hừ một tiếng,"Coi như không có anh em cũng không sợ bọn họ." Lục Nhan Thanh híp mắt nhìn dấu răng thật sâu trên tay, đáy mắt trào phúng, anh cười giễu cợt một tiếng,"Dùng răng nanh cắn bọn họ?" "Anh để ý tới em dùng cái gì sao?" Nguyễn Đường bị anh không chút lưu tình vạch trần, nhất thời khó thở, bỏ lại một câu sau đó quay lại quán cơm vừa rồi. Con đường trước mặt tối đen, cô gái nhỏ trải qua chuyện đáng sợ vừa rồi vẫn có chút kinh hãi, cô quay đầu, muốn chờ Lục Nhan Thanh đi cùng. Nhưng anh vẫn đứng tại chỗ cúi đầu, Nguyễn Đường không thấy rõ cảm xúc trên mặt anh. Cô bĩu môi, lời còn chưa nói, đột nhiên Lục Nhan Thanh lại hỏi,"Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi." Nguyễn Đường không hiểu,"Trả lời gì cơ?" Đôi mắt u ám của Lục Nhan Thanh tựa như có ánh lửa hiện lên, anh nghẹn họng hỏi,"Sợ tôi không?" Nguyễn Đường nghĩ ngợi hỏi,"Nếu em nói không sợ, anh sẽ đưa em về sao?" Lục Nhan Thanh khẽ cười một tiếng,"Tất nhiên là không." Nguyễn Đường,"..." Phía sau cô truyền tới giọng nói của lớp trưởng Hà Minh Hàn,"Đường Đường, sao cậu đi toilet lâu vậy, mọi người cũng đã ăn xong rồi." Nguyễn Đường thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô vẫy tay với Lục Nhan Thanh, mắt hạnh cong lên,"Vậy từ nay chúng ta không gặp nữa." Hà Minh Hàn nhìn thiếu niên cách đó không xa, chỉ cảm thấy vô cùng quen thuộc, giống như từng gặp qua ở đâu đó, mất một lúc sau mới phản ứng lại, cậu mở to hai mắt,"Lục... đàn anh Lục?" Lục Nhan Thanh thản nhiên gật đầu. Nguyễn Đường chỉ muốn đi ngay lập tức, cô thúc giục,"Lớp trưởng, chúng ta về thôi." Hà Minh Hàn nói,"Vậy hẹn gặp lại sau, đàn anh Lục." Vừa quay đi, Nguyễn Đường đang định nói chuyện với Hà Minh Hàn, cổ tay đột nhiên đau xót. Lục Nhan Thanh kéo cô về bên người, nói với Hà Minh Hàn,"Tôi đưa người đi trước đây." Học sinh Nhất Trung trên cơ bản đều biết quan hệ giữa Lục Nhan Thanh và Nguyễn Đường, hai người không phải anh em ruột nhưng lại thân thiết với nhau hơn cả anh em ruột. "Được, vậy đàn anh đưa cậu ấy đi trước đi." Hà Minh Hàn không có ý kiến gì. Nguyễn Đường bị lôi đi một đoạn đường, cô cảm giác cổ tay mình sắp bị Lục Nhan Thanh bóp nát, giãy giụa cả nửa ngày cũng không tránh thoát. Ven đường cách đó không xa có một chiếc xe đen đang đỗ, cô bị Lục Nhan Thanh nhét vào ghế phó lái. Nguyễn Đường ấm ức xoa xoa cổ tay, trong lòng oán thầm, anh là kẻ điên à, người nói không đưa cô về là anh, bây giờ lại trở mặt nhanh như vậy. Cô nhỏ giọng,"Bệnh thần kinh!" Đồ thần kinh! Đồ thần kinh! Đồ thần kinh! * Về đến nhà, Nguyễn Đường tắm rửa xong xuôi, ôm điện thoại ngồi trên giường nhưng lại không biết nên gọi cho ai. Bố mẹ đều đang ở nước ngoài, hai bên lệch múi giờ với nhau, bây giờ hẳn là bọn họ còn đang bận làm việc. Có duy nhất một người mặt ngoài coi như bạn tốt bây giờ cũng biến thành người dưng, ngay cả người từ nhỏ nói sẽ mãi ở bên cô cũng thay đổi rồi. Suy nghĩ một chút, cô đứng dậy tới phòng vẽ. Hôm sau có tiết tự học sớm, Nguyễn Đường vẽ tranh nửa tiết, sau đó ghé vào bàn học ngủ bù. Không giống ở trong ngôi nhà trống rỗng của mình, bây giờ ở trong phòng học đầy người, cô lại có chút cảm giác an toàn, ngủ vô cùng sâu giấc. Trong mơ, Nguyễn Đường vẫn chưa nhận ra giọng nói trong lớp đột nhiên nhỏ xuống, mãi cho tới khi chủ nhiệm lớp gõ xuống mặt bàn học của cô. "Nguyễn Đường?" Cô nhíu mày, vừa mở mắt đã phát hiện chủ nhiệm đứng ngay cạnh. Cô giật mình theo bản năng muốn giải thích,"Thầy ơi, bố mẹ em đã thay em sắp xếp xong xuôi cả rồi, tốt nghiệp xong em sẽ ra nước ngoài học, thầy cho em ngủ..." Chủ nhiệm ho khan một tiếng,"Không phải thầy muốn tìm em, là Khúc chủ nhiệm của lớp 12 có chuyện tìm em." Nguyễn Đường 'hả' một tiếng,"Cô Khúc ạ?" Chủ nhiệm chỉ ra bên ngoài cửa sổ,"Cô ấy đang ở bên ngoài, em ra đi." Nguyễn Đường ngoan ngoãn gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài. Chủ nhiệm Khúc nắm trong tay một xấp bài thi, nhìn thấy cô lập tức đi thẳng vào vấn đề,"Bây giờ cách kì thi đại học còn hơn một tháng, đây là bài thi học kỳ này của anh em, cô lấy từ chỗ thầy giáo bên Bát Trung, em xem xem." Cô chủ nhiệm đưa bài thi tới trước mặt Nguyễn Đường, mỗi bài đều rất thấp, căn bản không đạt đủ tiêu chuẩn để tốt nghiệp. Chủ nhiệm Khúc là cô chủ nhiệm lúc trước của Lục Nhan Thanh, vẫn luôn coi anh là thủ khoa tự nhiên mà bồi dưỡng, ai ngờ năm ngoái mẹ anh lại làm ra chuyện như vậy... Cô tưởng rằng đứa trẻ Lục Nhan Thanh này rất hiểu chuyện, chỉ là nhất thời tinh thần sa sút mà thôi, sẽ không làm chậm trễ tới việc học tập thi đại học, kết quả lại trực tiếp chuyển trường tới Bát Trung. Mà đúng lúc chủ nhiệm ở Bát Trung của Lục Nhan Thanh lại là đàn em của cô, sau khi hai người nói chuyện, chủ nhiệm Khúc lấy được bài thi của Lục Nhan Thanh, sau khi xem cũng sốt ruột gọi điện thoại cho Lục Nguyên Minh. Nhưng mà thái độ của Lục Nguyên Minh lại càng làm cho cô thấy ngoài ý muốn, hoàn toàn không có thái độ quan tâm của một người bố với con trai, còn chưa nói được vài câu ông đã tắt điện thoại. Chủ nhiệm thở dài một hơi,"Cô biết anh trai em đã chịu đả kích không nhỏ, nhưng trước mắt là kì thi đại học, nó không thể tùy hứng như thế được, em giúp cô khuyên nhủ anh em được không?" Nguyễn Đường chần chừ vài giây,"Vậy để em thử xem." Buổi tối tan học, cô đi tới quán bar đợt trước thấy anh tới cùng đám bạn của mình. Nguyễn Đường liếc mắt đã thấy Lục Nhan Thanh, khí chất trên người anh và nơi này không hề hòa hợp chút nào, rõ ràng xung quanh tiếng động ầm ĩ, có rất nhiều nam sinh vây quanh anh, mà anh lại vẫn thanh lịch lạnh lùng, bóng lưng cô độc. Nhận thấy tầm mắt của cô, anh xoay người nhìn lại, không vui híp mắt. Tựa như không muốn gặp cô. Tóc đỏ và Dương Quân nhìn thấy Nguyễn Đường, theo bản năng đi ra ngoài. Nguyễn Đường đi tới trước mặt Lục Nhan Thanh, lấy từ trong cặp sách những bài thi kia của anh,"Cô Khúc có vài câu muốn em nói với anh, cô ấy nói, nếu bây giờ anh từ bỏ bản thân mình, sau này hối hận sẽ không có ai chịu trách nhiệm với anh nữa." Còn hơn một tháng, bây giờ anh bắt đầu nắm vững thời gian ôn tập, nói không chừng có thể tổng hợp được kiến thức. Lục Nhan Thanh nhếch môi,"Cuộc sống thế này không tốt sao?" Bây giờ, trên thế này đã không có ai có thể trói buộc anh được nữa, anh không cần gây áp lực cho chính mình. Nguyễn Đường không chớp mắt nhìn anh,"Anh còn nhớ trước đây anh nói muốn bảo vệ quốc gia, cho nên muốn vào trường quân đội không... Bây giờ anh không muốn nữa sao? Định sống như vậy cả đời à?" Lục Nhan Thanh nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, nhàn nhạt lên tiếng,"Vậy thì liên quan gì tới em?" Anh vò đống bài thi vừa rồi cô đưa thành một cục vứt sang một bên, không có biểu cảm nhìn cô,"Nơi này không thích hợp với em, mau đi đi." Nguyễn Đường nhếch môi, vứt cặp sách xuống bên cạnh anh, sau đó xoay người ra ngoài. Một lát sau, cô trở về. Chẳng biết khi nào thiếu nữ đã thả mái tóc buộc đuôi ngựa xuống, mái tóc đen nhánh mềm mại xõa trên vai. Cô thay đổi bộ đồng phục học sinh Nhất Trung quê mùa, đổi lại một bộ váy ngắn bó sát eo màu đen, phía dưới lộ ra đôi chân dài trắng nõn. Lập tức có nam sinh huýt sáo với cô. Ánh mắt Lục Nhan Thanh rơi vào cánh tay cô, nơi đó có một vết bớt hình hoa hải đường màu hồng vô cùng xinh đẹp. Cho nên mới được đặt tên là Nguyễn Đường. Mắt anh dần trở nên thâm trầm. "Không phải bây giờ anh thích chơi đùa sao? Em chơi cùng anh." Nguyễn Đường nâng ly rượu đặt trước mặt Lục Nhan Thanh lên, một hơi cạn sạch. Nồng độ rất cao, Nguyễn Đường mới uống một ly hai má đã đỏ bừng, đầu choáng váng, trước mặt còn xuất hiện vài hình ảnh. Nhưng hương vị rất thơm. Khuỷu tay Nguyễn Đường chống trên quầy bar, cười nói với người pha chế,"Anh trai ơi, lại đây rót cho em thêm một ly được không?" Dừng một chút, cô lại chỉ Lục Nhan Thanh,"Tính vào tiền của anh ấy." Khóe mắt thiếu nữ đỏ bừng, hai mắt bị men say nhuộm đỏ nhiều hơn một chút quyến rũ, giống như yêu tinh lười biếng đang nhìn người khác. Người pha chế nuốt nước bọt, vừa nghe cô nói vừa rót thêm cho cô một ly rượu. Lục Nhan Thanh mím môi, lấy từ trong chiếc túi cô đựng quần áo ra chiếc áo khoác đồng phục, khoác vào người cô. "Nguyễn Đường." Anh nghiêng người tới gần, thấp giọng cảnh cáo,"Nhân lúc tôi còn nhẫn nại, em mặc quần áo lại tử tế rồi đi cùng tôi nhanh." Nguyễn Đường đã say, cô lùi về sau một bước, cầm áo khoác ném vào lòng anh,"Lục Nhan Thanh, bây giờ anh dựa vào cái gì mà quản em? Anh nói anh không phải anh Lục của em nữa, anh cút đi, em không muốn gặp anh nữa." Lục Nhan Thanh bị cô chọc tức nở nụ cười, híp mắt lại, giọng nói khàn khàn,"Dựa vào việc tôi là bố em!" Nguyễn Đường,"..." Bên cạnh có nam sinh nở nụ cười,"Lục gia, từ bao giờ mà cậu có đứa con gái lớn vậy thế?" Ánh mắt sắc bén lạnh lùng của Lục Nhan Thanh đảo qua, nam sinh lập tức im lặng. Một tay anh cầm lấy cặp sách và túi quần áo của Nguyễn Đường, tay còn lại nắm lấy cánh tay cô, ngón tay vuốt nhẹ vết bớt,"Em muốn tôi đánh em ngất xỉu rồi đưa ra ngoài hay ngoan ngoãn đi cùng tôi?" Nguyễn Đường nghĩ tới lúc trước Lục Nhan Thanh đánh người ta chảy máu, cả người sợ tới mức tỉnh táo vài phần, mi mắt run rẩy, ngón tay khoa chân múa tay chọn 'hai'. Khóe môi Lục Nhan Thanh nhếch lên, cầm lấy cổ tay kéo cô ra khỏi quán bar. Anh uống rượu không thể lái xe, hai người đứng bên đường cái, Lục Nhan Thanh buông cổ tay Nguyễn Đường ra. Cô gái nhỏ bị gió đêm thổi làm cho run rẩy, nhìn chằm chằm túi quần áo trong tay anh,"Em lạnh, mau đưa quần áo cho em." Lục Nhan Thanh mở hộp thuốc lá, rút một điếu rồi châm lửa, nặng nề hít một hơi,"Lúc cởi ra sao không chê lạnh? Lạnh thì cầm lấy." Nguyễn Đường cắn răng, làm bộ muốn đoạt điếu thuốc trên tay anh. Lục Nhan Thanh lui tay ra xa, lạnh lùng nhìn cô,"Đừng để tôi đánh em." Taxi đến, Nguyễn Đường lên xe trước, Lục Nhan Thanh còn ở bên ngoài hút thuốc. Nguyễn Đường không muốn chờ Lục Nhan Thanh, muốn để tài xế lái xe đi nhưng lại không muốn về nhà, cô hạ kính xe xuống, nói với Lục Nhan Thanh bên ngoài, giọng điệu cười nhạo trên nỗi đau của người khác,"Hút một điếu thuốc, tuổi thọ giảm 10 năm, anh sắp chết rồi." Lục Nhan Thanh cúi người phun khói thuốc lên mặt cô, đôi mắt đào hoa đen nhánh sâu không thấy đáy,"Yên tâm, có chết tôi cũng đưa em theo." Dừng một chút, anh đưa tay nâng cằm cô lên, khiến cho cô phải nhìn thẳng vào mắt mình,"Thế nào, muốn chết cùng tôi? Chết kiểu gì cho em chọn." "..." Nguyễn Đường ho khan, muốn mắng anh cũng không mắng ra miệng được, cô phẫn nộ nâng cửa sổ xe lên, ngồi sang bên kia. Lục Nhan Thanh lên xe, báo địa chỉ nhà Nguyễn Đường. Cơ thể Nguyễn Đường dán chặt ở cửa xe, cẩn thận nói,"Lục Nhan Thanh, em không muốn về nhà." Lục Nhan Thanh liếc xéo cô một cái, cười nhạo,"Cho nên em muốn cùng tôi về nhà?" Nguyễn Đường cảm nhận được sự trào phúng và khinh thường của anh, cô hít sâu một hơi, chân thành nói,"Em muốn giám sát anh học tập." Lục Nhan Thanh vui vẻ,"Thành tích học tập như em sao có thể không biết xấu hổ nói ra những lời như này chứ." Nguyễn Đường,"..." Cô nắm lấy tay Lục Nhan Thanh, đặt bên miệng cắn một cái. Lần này còn chưa cắn chảy máu, răng cô đã thấy đau, lập tức hất tay anh ra. Lục Nhan Thanh liếc vết cắn còn chưa lành trên tay, thần sắc không chút thay đổi,"Lần sau còn dám cắn tôi, tôi nhất định sẽ nhổ từng cái răng của em ra." Trực giác của Nguyễn Đường cho thấy anh không giống đang nói giỡn, cô mím môi che miệng lại, cảnh giác nhìn anh. Tài xế nhìn kính chiếu hậu, cười nói,"Cậu nhóc này, tôi có thể nhìn ra cô bé này không cho cháu hút thuốc, muốn cháu học tập thật tốt cũng vì tốt cho cháu, cháu không cảm kích thì thôi, sao lại dọa cô bé chứ?" Lục Nhan Thanh không có biểu cảm gì nhìn kính chiếu hậu, người tài xế chạm phải đôi mắt âm trầm của anh thì ho khan một tiếng, cũng không nói nhiều nữa bắt đầu chuyên tâm lái xe. Ánh mắt Lục Nhan Thanh chuyển hướng về phía Nguyễn Đường ngồi sát cửa, thấp giọng nói,"Ai thèm dọa chứ, ngồi sát lại đây chút đi."